[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh – Chương 30: Lời bộc bạch (Lâm Vận Thanh, IV) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh - Chương 30: Lời bộc bạch (Lâm Vận Thanh, IV)

30 | Lời bộc bạch (Lâm Vận Thanh, IV)

……

Tôi và Trần Cẩn Duyệt vẫn tiếp tục sống cùng nhau trong sự hiểu ngầm như vậy.

Tôi luôn cực kỳ thận trọng và cứng ngắc mỗi
khi Trần Phương về nhà, sợ rằng một lời nói hay một ánh mắt vô tình nào đó sẽ để lộ tình yêu đáng xấu hổ của tôi.

Hình như Trần Cẩn Duyệt cũng vậy, em ấy không cố chấp muốn bóc trần việc gì, cũng không yêu cầu bất kỳ lời hứa nào làm tôi thoát ly khỏi thân phận \”chị gái\”. Những chuyện này khiến em trưởng thành hơn – liệu có chăng chỉ là ảo giác của tôi thôi – nhưng ít ra em đã trưởng thành hơn tôi nghĩ.

Năm đó em học lớp 12, điểm số vẫn ở mức trung bình nhưng em cố gắng hơn nhiều so với trước đây. Tôi cảm thấy trong mắt em luôn sáng đầy những ánh sao, với mong đợi bao la về tương lai sau này.

Tôi biết ánh sao đó là vì tôi.

Thỉnh thoảng khi có thời gian đón Tiểu Cẩn tan học, chúng tôi sẽ lên xe buýt đi qua 9 điểm dừng và 21 cột đèn giao thông, nếu may mắn sẽ giành được một chỗ ngồi trống, tôi nhường em ngồi xuống còn tôi thì đứng bên cạnh bảo vệ, nếu không may, chúng tôi sẽ bị dồn lại trong khoang xe chật chội như những con cá mòi đóng hộp với một nhóm học sinh về nhà tối muộn.

Nhưng không có gì làm đáng ngại, vì Trần Cẩn Duyệt ôm tôi vào lòng em. Như tất cả những con cá mòi bị nhét vào một chỗ, chúng tôi dính chặt vào nhau.

Tôi là người hạnh phúc nhất.

Năm đó chúng tôi vẫn thuê một ngôi nhà cũ trên đường Tùng Lâm thuộc khu phố Hải Thành cũ, đậm hơi thở phố phường xóm chợ.
Dải đường hẹp và những con hẻm quanh co xen lẫn tiếng ồn ào. Khi chúng tôi về đến nhà, các bảng hiệu neon đã sáng đèn, muôn ánh sặc sỡ bao trùm lần lượt từng người đi ngang qua. Tôi còn có thể ngửi thấy mùi khói bốc nghi ngút từ \”Sạp nướng Vương Ký\” sát vách, thì là và ớt nảy lách tách trên bếp than, tỏa ra mùi thơm chỉ quầy nướng xiên sắt mới có.

Và khi tôi dắt tay Trần Cẩn Duyệt đi ngang qua vài sạp quán nơi đây, tôi thường hỏi em có đói không?

Em hay nói đói, nhưng chỉ muốn ăn đồ tôi nấu.

Em luôn trả lời như thế, và tôi cũng không bao giờ biết chán việc hỏi em như trên.

Sau đó kết thúc lời thoại vô nghĩa chỉ thuộc về ban đêm bằng câu một \”Được\”.

Mặc dù Trần Cẩn Duyệt không yêu cầu tôi phải hứa hẹn bất cứ điều gì, nhưng em thường ôm tôi, cùng tôi nói vài chuyện về tương lai.

Ví dụ, khi tôi đang nấu ăn trong bếp, em sẽ lặng lẽ chạy đến phía sau ôm tôi khi tôi vẫn đang thái rau, ôm mãi mà không nói một lời nào cho đến khi nước trong nồi sôi lên.

Tôi chỉ đành tắt lửa bếp, tạm dừng nấu nướng, chùi tay, quay người lại đối mặt với em, dựa vào lớp gạch tráng men đã nứt trên bếp, đặt tay lên cổ em và hỏi: \”Sao thế?\”

Em nhìn tôi cười, hỏi chị có mệt không? Tôi giơ tay lên gạt đường sống mũi thẳng của em, nói: \”Không mệt, chỉ là gian bếp này nhỏ quá, một khi em bước vào là chị không nhích đi đâu được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.