[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh – Chương 28: Báo cáo thuyết trình – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh - Chương 28: Báo cáo thuyết trình

28 | Báo cáo thuyết trình

……

Có ai đó gõ cửa cộc cộc, chưa đợi người vẫn đang mơ tỉnh giấc đã tự ý vặn tay nắm cửa đi vào.

Người đó làm tuôn tuốt mọi thứ như thành thạo lắm, đầu tiên là bước đến cửa sổ kéo hết rèm ra, trời đột nhiên bừng sáng, người trên giường cau mày, giấu đầu trong chăn.

Nhưng vô ích. Người đó lại đến gần thành giường, lật chăn lên ép cô mở mắt ra, cô đành phải giơ hai tay chắn trên lông mày, níu kéo một chút chống cự.

\”Mấy giờ rồi mà chưa dậy!\”

Sau đó nghe thấy người đó bước tới tủ quần áo, kéo tủ ra, sau mười giây sục sạo, có vật gì đó bị ném lên chăn, không nặng, vang lên tiếng móc treo quần áo va vào nhau.

Trần Cẩn Duyệt đợi quá trình này kết thúc mới thức giấc, ngồi dậy ngáp dài: \”Mẹ… mẹ làm gì mà vội gọi con dậy thế?\”

Trần Phương chưa hề rảnh tay, gấp gọn gàng bộ quần áo tối qua con gái vứt bừa lên ghế đặt sang một bên: \”Sắp trưa đến nơi, mau dậy đi. Hiếm có hôm chị con ở nhà cùng ăn sáng.\”

\”Dạ\” Cô dụi mắt. Quả là một ngày thời tiết đẹp hiếm có ngoài cửa sổ. Cúi đầu nhìn điện thoại, mới 9 giờ \”trưa\”.

Lâm Vận Thanh đứng nghiêng người tựa vào khung cửa sổ, chân trái làm trụ chống, chân phải nhẹ nhàng dựa chân trái, mũi chân chạm đất. Chị cầm tách cà phê trong tay, nhấp một ngụm, cười nhìn Trần Phương và Trần Cẩn Duyệt đang đấu võ mồm.

Nghĩ tới nụ hôn tối qua, lòng Trần Cẩn Duyệt vẫn thấy ngọt ngào. Cô vươn vai, nhẹ nhàng xoa mũi, xuống giường đi vào phòng tắm. Khi đi ngang qua Lâm Vận Thanh còn tỏ ra vô ý vỗ vào lưng chị, thay cho lời \”chào buổi sáng\”.

Bữa sáng gồm xíu mại và sủi cảo hấp mua từ ngoài về, là một cửa tiệm gần trường mà Trần Cẩn Duyệt thường ăn hồi còn học cấp 3. Cô kéo ghế ngồi xuống. Lâm Vận Thanh đẩy cốc cà phê đến trước mặt em, là một tách latte nóng có hình trái tim méo mó nổi trên bề mặt.

Trần Cẩn Duyệt không nhịn được mà bật cười: \”Trái tim méo thế.\” Lâm Vận Thanh làm ngơ.

Cô xoay cốc sao cho đầu nhọn của trái tim hướng về phía mình rồi bắt đầu uống từ đó. Trái tim latte có hơi xấu, nhưng đây là do chị làm cho nên cô muốn giữ lại lâu hơn.

Trần Phương ngồi đối diện hai người, cầm cốc sữa đậu nành lên: \”Thanh Thanh, tối qua con đi ăn với công ty à?\”

\”Vâng.\”

\”Vậy có phải từ sau sẽ bớt bận hơn không? Sắp đến Tết đấy.\” Trần Phương nói, gắp hai viên xíu mại đặt trên đĩa đưa cho Trần Cẩn Duyệt.

\”Vâng, tuần tới sẽ thoải mái hơn.\”
\”Mẹ, để con tự làm.\” Lâm Vận Thanh lấy đĩa của mình từ tay Trần Phương.

\”À phải, mẹ, Tết năm nay mẹ có muốn đi đâu không?\”

\”Con hỏi em ấy.\” Vừa nói xong, Trần Phương và Lâm Vận Thanh cùng lúc nhìn Trần Cẩn Duyệt.

[Sao lại nhìn mình?]

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.