25 | Lời bộc bạch (Lâm Vận Thanh, III)
……
Từ sau cái đêm tôi cúi mình nhìn vào vực thẳm, như tôi đã nói trước đó, hiệp ước với ác quỷ đã kiên cố ghìm chặt vào người tôi. Nhưng, em, Trần Cẩn Duyệt, cuối cùng cũng đã quay về.
Em như sống lại chỉ sau một đêm, và lại bắt đầu bám riết tôi, gọi tôi là chị Thanh Thanh, hỏi tôi có bận không, đòi tôi đón em tan trường.
Lại một lần nữa tôi bị vây quanh trong cảm giác \”em ấy cần mình\” mà đã lâu tôi chưa được biết lại. Tôi đắm chìm trong đó, nghĩ đâu đến nỗi là cuộc giao dịch hoàn toàn thất bại, thậm chí tôi còn nếm được chút vị ngọt.
Dù tôi đã trả lời em rằng \”Chị không thích ai cả\”, nhưng luôn luôn tôi vẫn cảm thấy Trần Cẩn Duyệt đang ướm lòng tôi, ví dụ như khi tôi đến đón em tan học, vừa nhìn thấy tôi, em sẽ chạy lại và nắm lấy tay tôi, mặc kệ lời chào \”tạm biệt\” từ Nhậm Tiểu Tiểu đằng sau lưng. Tôi thường gửi lời chào đến Nhậm Tiểu Tiểu thay cho cô em gái bướng bỉnh của tôi, rồi cùng em về nhà, suốt chặng đường em không chịu buông tay tôi.
Còn có chuyện thế này nữa, không rõ là vì \”tự dưng ngủ dậy đề bài biến thành rất khó\” hay là \”đầu em đột nhiên kém thông minh hẳn\”, dẫn đến việc em luôn gọi tôi vào phòng để dạy em cách làm các câu hỏi. Tôi đọc đề bài rất chăm chú, trong đầu toàn là các bước giải đề, cũng bởi các môn học năm cấp 3 không thể coi là dễ đối với người vừa tốt nghiệp đại học như tôi. Để mà so sánh, việc mà em phải làm đơn giản hơn tôi nhiều – em chỉ việc nhìn tôi.
Đúng vậy, tôi dừng lại ở câu hỏi đó bao lâu thì em sẽ nhìn tôi chăm chú bấy lâu, không có chuyện rời mắt. Tôi chìm trong ánh nhìn của em, toàn thân lúng túng khó tả. Tôi yêu cầu em nhìn đề bài, đừng nhìn tôi. Em cười khúc khích, không chú ý đến những gì tôi nói.
Sau nhiều lần như thế, tôi không còn muốn làm cô giáo tốt bụng sa bẫy nữa, tôi đặt bút xuống, cũng nhìn em. Thế là đôi mắt em cong lên như đang cười tôi đã thông minh hơn vậy, sau đó tựa vào vai tôi, nói chuyện với tôi rồi gấp sách bài tập lại.
Không ai quan tâm đến đề bài nan giải đó nữa.
Có sự ngây thơ gần như tàn nhẫn nơi Tiểu Cẩn, em hoàn toàn cho ra hết những tình cảm dành cho tôi, giải toả bằng sạch mọi kiềm chế của hai năm trước, thể hiện nhiều gấp đôi với tôi, nhiều khi khiến tôi không thể nào đối mặt.
Bởi tôi luôn là người sống thận trọng, nhìn trước nhìn sau và suy nghĩ nhiều. Trầm tư mặc tưởng thật nhiều tôi mới vỡ lẽ, câu \”có thể\” đó là hai chữ quá giới hạn nhất mà tôi từng nói trong đời.
Nhưng chẳng phải, sự ngây thơ của em chính là điều tôi muốn em trở thành sao?
Nghĩ đến đây, tôi lại dung túng em thêm một ít.
Khi đó tôi vẫn là người mới bước vào thị trường lao động, thường bị những \”ma cũ\” có ít chuyên môn nhất định ném cho vài công việc không nằm trong phạm vi trách nhiệm của tôi, nhưng tôi luôn vâng lời hoàn thành mà không kỳ kèo bất cứ điều gì, cũng như không có tư cách kỳ kèo.