[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh – Chương 22: 7-8 giờ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh - Chương 22: 7-8 giờ

22 | 7-8 giờ

……

Nhậm Tiểu Tiểu đạp ga chở Trần Cẩn Duyệt xuống bãi đậu xe. Thực ra ban đầu chỉ cần đưa đến cổng khu dân cư, để Trần Cẩn Duyệt đi bộ vài bước là được, nhưng Nhậm Tiểu Tiểu nói không, trời vừa tối vừa lạnh nên lái thẳng đến bãi đậu xe cho an toàn.

\”Vậy tớ lên tầng đây, nhớ lái xe an toàn, về đến nhà gửi nhắn tin cho tớ.\” Trần Cẩn Duyệt dặn dò.

\”OK.\”

Nhậm Tiểu Tiểu không nán lại, lái thẳng về phía trước quành đầu ra về.

Trần Cẩn Duyệt tìm chỗ đậu xe của Lâm Vận Thanh, vẫn còn trống, nhìn điện thoại thấy đã hơn 9 giờ – Chị chưa về.

Đếm từng ngày trôi qua, đã hai, ba ngày chưa nhìn thấy chị.

[Thanh Thanh ấy hả, thường ra ngoài tầm 7-8 giờ.] Cô lại nhớ đến lời mẹ nói.

Bảy hoặc tám giờ, bảy hoặc tám giờ…

Cô bật điện thoại, bấm vào app báo thức, cuộn giờ xuống. Động cơ tuyến tính rung chính xác theo bảng giờ. Cô đặt thời gian bảy giờ, ấn lưu.

Lên tầng, mở khóa vân tay, bước vào. Lần này mượt mà hơn nhiều, không lơ ngơ bấm chuông như lần trước.

Trần Cẩn Duyệt thay dép lê, thấy Trần Phương đang ngồi trên sofa xem TV.

\”Mẹ chơi mạt chược xong rồi sao? Còn sớm lắm mà.\”

\”Ừ, ngồi lâu đau lưng.\”

Trần Cẩn Duyệt ngồi xuống dựa vào mẹ: \”Thật không? Hay là mẹ thua tiền?\”

\”Phỉ phui cái mồm, mạt chược mà, thắng thua là chuyện bình thường.\” Trần Phương trừng mắt.

Biết ngay là bị thua. Trần Cẩn Duyệt không nhịn được cười.

Trần Phương cầm túi hạt hướng dương trên bàn trà lên, đưa cho Trần Cẩn Duyệt dù biết thừa con gái không ham mấy món này.

\”Từ năm mới đến giờ, mẹ đánh mạt chược cứ đen đen thế nào ấy.\” Trần Phương phàn nàn.

Trần Cẩn Duyệt lắc đầu, thế là Trần Phương lại thu túi hướng dương về với không chút do dự, chỉ hỏi cho có mà thôi.

\”Hồi xưa con với chị con còn nhỏ, nói không ngoa đâu, mẹ đánh bài…\”

\”Đúng đúng đúng, lần nào cũng thắng.\” Trần Cẩn Duyệt tiếp lời mẹ.

Trần Phương vỗ đùi: \”Này! Ý mẹ là, nếu không đánh bài thì ít tiền lương ở công trường làm sao đủ nuôi mấy đứa? Trộm vía được ông trời phù hộ cho, nhỉ?\”

\”Vâng, ông trời phù hộ, hai con càng lớn lên mẹ càng không thắng được mấy nữa.\” Trần Cẩn Duyệt chọc vào chỗ đau của mẹ.

Trần Phương liếc xéo: \”Xuỳ xuỳ xuỳ, đừng gở mồm, ngày mai mẹ còn chơi tiếp.\”

Trần Cẩn Duyệt dựa vào ghế sofa cười mẹ, vén tóc mẹ sang một bên, chụm năm ngón tay lại mát-xa cổ vai cho mẹ.

Trần Phương nghiêng đầu: \”Ôi… ra bên trái một tí, đúng đúng, chính là ở đó, chỗ đó hay nhức lắm.\”

Cô mát-xa mạnh thêm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.