[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh – Chương 20: Dây đỏ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh - Chương 20: Dây đỏ

20 | Dây đỏ

……

Vườn mai ở Bắc Thành quả thực đẹp như Lâm Vận Thanh đã nói. Những bông tuyết li ti bay trên bầu trời, từng hạt từng hạt xếp chồng lên những bông mai đỏ và hồng một màu trắng xoá, trông thật tĩnh mịch và hài hòa.

Vì đang là buổi chiều ngày làm việc, người không đông, Trần Cẩn Duyệt nắm tay chị bước đi chậm rãi trong vườn mai.

Chắc là trận tuyết này sẽ không kéo dài lâu, tia nắng chầm chậm lọt qua tầng mây chiếu lên những bông tuyết, lấp lánh như vô số viên kim cương nhỏ, khiến người ta không khỏi cảm thán trước cảnh tượng tuyệt đẹp.

Ấy là chưa kể, Lâm Vận Thanh đang ở bên cạnh cô.

\”Em có thích đi bộ thế này không?\” Lâm Vận Thanh hỏi.

\”Có…\” Trần Cẩn Duyệt dừng lại, cúi đầu nhìn con đường lát đá đen xám không nhiều người qua lại vừa được tuyết phủ đầy. Cô dẫm lên nền tuyết trắng tinh, để lại dấu chân rõ ràng và đáng yêu. \”Như thế này,\” cô nói.

\”Ở nước ngoài cũng vậy?\”

Đây là lần đầu tiên Lâm Vận Thanh chủ động nhắc tới chuyện ở nước ngoài. Trần Cẩn Duyệt tưởng Lâm Vận Thanh vẫn sẽ không bao giờ hỏi, giả vờ như chuyện đó chưa bao giờ xảy ra.

Nhưng giờ đây người không muốn nhắc tới hình như đã chuyển thành Trần Cẩn Duyệt.

Nếu nhất thiết phải nói về nước ngoài, còn biết nói gì khác ngoài những oán trách và nỗi cô đơn của cô? Bỗng vườn mai trở nên kém đẹp hẳn.

\”Ừ.\” Trần Cẩn Duyệt đáp qua loa.

Nhưng Lâm Vận Thanh như không muốn kết thúc như vậy. \”Một mình à?\” Chị gợi chủ đề.

Sao lại đột ngột hỏi vậy, hả chị.

Trần Cẩn Duyệt không thể hiểu được chị, lẽ nào chị không hiểu là em chỉ có một mình sao? Bên cạnh em còn có thể có ai, còn có thể chứa thêm ai? Lâm Vận Thanh.

Cô hít một hơi thật sâu, không muốn nhìn mặt Lâm Vận Thanh, bước về phía trước, lạnh lùng đáp: \”Lúc nào em cũng một mình.\”

Một khoảng lặng kéo dài.

Vậy tại sao chị lại hỏi? Em đã cho chị câu trả lời nhưng chị không nói gì cả, tại sao chị lại hỏi. Lâm Vận Thanh?

Trần Cẩn Duyệt bắt đầu cảm thấy có chút bực bội.

Cô nhớ lại hôm thứ Bảy, khi Lâm Vận Thanh nghiêm túc nói rằng chị đang \”suy nghĩ\” và muốn bắt đầu một cuộc sống mới, thế mà đến tối lại trao cô một nụ hôn thoáng qua trong xe. Tất cả những điều này nén lại trong tim Trần Cẩn Duyệt, cô muốn tạm thời trốn thoát, không muốn đối mặt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.