[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh – Chương 19: Rối bời – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh - Chương 19: Rối bời

19 | Rối bời

……

Quên mất những gì xảy ra tối qua, Trần Cẩn Duyệt chỉ nhớ mình nằm trong lòng Lâm Vận Thanh, đếm từng nhịp bàn tay vỗ nhẹ lên lưng mình, dỗ mình ngủ như khi còn nhỏ.

Khi tỉnh dậy, Trần Cẩn Duyệt lại ở trong phòng một mình.

Cô không nghĩ mình là người ngủ sâu, hôm qua không tỉnh có thể là do rượu quấy phá, nhưng sáng nay vẫn không tỉnh… có hơi phi lý.

Thực ra cô không thích cảm giác thức dậy lạc lõng một mình. Ở nước ngoài thì không nói, nhưng từ khi trở về Trung Quốc, nhất là ở Bắc Thành, tỉnh dậy sau hai đêm ngủ chung một giường với Lâm Vận Thanh, cô đều không thấy chị đâu.

Rõ ràng đêm qua vẫn còn ôm nhau chặt đến vậy…

Trần Cẩn Duyệt luồn tay vào dưới gối tìm điện thoại, mò mãi không ra. Rồi cô chống nửa người dậy, bỏ cả gối ra vẫn không thấy.

Với mái tóc rối bời, cô ngước mắt lên tủ đầu giường nhìn xem sao, thấy chiếc điện thoại vẫn được sạc trên tủ, bên giường của Lâm Vận Thanh.

Tủ đầu giường cách đó khá xa, cô không muốn đứng dậy nên cứ nằm trên giường dần dần với tay, với không tới thì lại nhích thêm cho gần. Trần Cẩn Duyệt như đang đấu vật với chính mình, rõ ràng đứng dậy lấy sẽ bớt nhiều công sức hơn nhưng vẫn không muốn kết thúc hành động hiện tại.

Bịch!

Thất bại.

Bỗng trong một giây không cầm cự được, ngay lúc tay sắp chạm đến điện thoại thì cô mất thăng bằng, ngã ụp mặt lên gối của Lâm Vận Thanh.

Phiền chết mất, sao lấy cái điện thoại thôi cũng chật vật thế này.

Nhưng tâm trạng của cô bỗng chốc được an ủi – thơm quá, toàn là mùi của Lâm Vận Thanh.

Thế là quyết không dậy nữa, cũng không buồn lấy điện thoại, cô vùi đầu vào gối, hít hà đều nhịp hai hơi.

\”Cạch…\” Đột nhiên cánh cửa phòng mở ra.

Lâm Vận Thanh đẩy cửa, không vội bật đèn, vừa vào đã thấy Trần Cẩn Duyệt đang ngủ trong tư thế rất kỳ cục, vùi đầu vào gối của mình.

Chất lượng thảm trong khách sạn tốt đến mức, Trần Cẩn Duyệt hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân của Lâm Vận Thanh trước khi phát hiện ra cánh cửa đã được mở. Bây giờ cô đang nằm bẹp trên giường trong tư thế khó coi như vậy, không biết nên làm thế nào mới phải, duy có cái may trong cái rủi là mặt cô vùi vào gối, Lâm Vận Thanh không nhìn thấy biểu cảm của cô.

Cứ giả vờ ngủ vậy, ngủ say thì đâu ai đánh giá được mình, ngay cả bản thân cô cũng không biết thế nào mà mình lại ngủ thành ra thế này.

Rất hợp lý.

Trần Cẩn Duyệt buộc mình phải thở đều, tay chân đừng lộn xộn, chỉ được duy trì động tác này mãi. Đợi khi Lâm Vận Thanh đi chỗ khác, cô sẽ giả vờ bị tiếng động gì đó của chị đánh thức như là bật đèn, đẩy cửa, bật vòi nước gì gì đó, kể cả là tiếng thở của chị thôi cũng được, tóm lại là bị đánh thức, sau đó sẽ quay mình lại, ngồi dậy giả vờ ngạc nhiên hỏi: \”Chị? Sao chị lại về?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.