13 | Công tác
……
Khi Trần Cẩn Duyệt tỉnh dậy trên giường đã là chín giờ sáng. Phải mất hai phút cô mới nhớ lại ký ức tối qua, nhớ là trong quán rượu có Nhậm Tiểu Tiểu và Lâm Vận Thanh, nhớ là mình đã khóc, nhớ nụ hôn thoáng qua của Lâm Vận Thanh…
Vẫn còn nhớ chị ấy nói, mong em uống say sẽ quên hết mọi chuyện.
Đêm qua kết thúc trong mơ hồ, trong một nụ hôn bất ngờ khuấy đảo tâm trí cô rộn rã. Trần Cẩn Duyệt chịu đựng cơn say nguội, rời giường thay quần áo ở nhà, ra khỏi phòng.
Trần Phương đang nấu ăn trong bếp, thấy Trần Cẩn Duyệt đã dậy, dặn con gái nhanh chóng tắm rửa rồi qua ăn sáng.
Khi Trần Cẩn Duyệt ngồi xuống, bát đũa đều đã được bày biện xong xuôi, những miếng hoành thánh trôi lềnh đềnh trong bát canh gà, toả ra hương thơm vô cùng thân thương.
\”Chị đâu?\” Trên bàn có ba cái bát, nhưng không thấy bóng dáng Lâm Vận Thanh đâu.
\”Nói là chiều nay có việc đột xuất phải đi công tác, vừa ra xe lấy đồ, chắc là vừa đi.\”
\”Công tác?\” Trần Cẩn Duyệt cau mày. Trùng hợp thế sao?
\”Ừ, con bé bận việc lắm.\” Trần Phương vớt một miếng hoành thánh lên, vừa nói vừa thổi.
\”Cạch -\” tiếng ổ khóa cơ vang lên, Lâm Vận Thanh đẩy cửa bước vào. Chị mặc một chiếc áo len và quần dài thoải mái, tóc buộc lên qua loa trông như vừa ngủ dậy chưa lâu, trên tay là chiếc khăn quàng mà trước đó từng bị ném bừa trong cốp xe – cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh sáng ban ngày sau một tuần trôi qua.
Chị ung dung thay giày, để khăn quàng cổ trên ghế sofa trong phòng khách, sau đó ngồi xuống.
\”Thanh Thanh, nhớ mang thêm quần áo, thời tiết Bắc Thành lạnh hơn ở đây nhiều, mấy hôm trước vừa có tuyết rơi.\”
\”Vâng ạ.\”
\”Chị mấy giờ đi? Máy bay hay tàu cao tốc?\” Trần Cẩn Duyệt hỏi, giọng điệu không mấy thân thiện.
\”Ba giờ bay.\” Lâm Vận Thanh trả lời.
\”Vội vậy sao? Nay mới Chủ nhật đã phải bay à?\”
\”Ở bộ phận xảy ra chút chuyện, nếu hôm nay đi thì ngay sáng thứ Hai có thể tổ chức họp định kỳ.\” Chị đáp lại rất tự nhiên
Trần Cẩn Duyệt đưa miếng hoành thánh cuối cùng vào miệng, thìa vang tiếng leng keng rơi vào bát. Cô bực mình, nghĩ Lâm Vận Thanh cố ý không giải thích chuyện tối qua, hôm nay thì lâm trận bỏ chạy, làm gì có chuyện trùng hợp như vừa ngủ dậy đã bị báo đi công tác, vài tiếng sau phải đi luôn?
Ăn xong, cô không đi ngay mà ngồi đó lướt điện thoại, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Vận Thanh. Lâm Vận Thanh không nhìn em, mà thong thả ngồi ăn hoành thánh như đang nhàn nhã thưởng thức bữa sáng. Có Trần Phương ở đây, Trần Cẩn Duyệt không tiện chất vấn nên tắt điện thoại, nói con đã ăn xong, về phòng ngủ tiếp đây.
Ngồi trong phòng đương nhiên không thể ngủ nổi, cô kéo rèm ra, cả căn phòng chợt bừng sáng, mỗi tội hôm nay trời nhiều mây, không đủ ánh nắng sưởi ấm trái tim lạnh giá của cô.