12 | Lời bộc bạch (Lâm Vận Thanh, I)
……
Tôi tên Lâm Vận Thanh, đây là cái tên do mẹ tôi đặt.
Mẹ tôi không được học hành tử tế, khi mang thai tôi, bà ấy mượn một cuốn từ điển của người bạn thuở nhỏ, ngày nào cũng đọc, thế là phát hiện ra từ \”Vận Thanh\” – Âm thanh du dương, vần điệu nhịp nhàng. Và nếu là con trai thì chỉ cần đổi một chữ thôi, là Lâm Thịnh.
Có lẽ do tôi đã được gọi bằng cái tên này nhiều năm, thấy tên con gái nghe hay hơn nhiều.
Những điều này không phải do chính miệng mẹ tôi kể lại, mà được người bạn thời thuở nhỏ của bà ấy thỉnh thoảng kể cho nghe.
Người đó luôn nói kèm theo vẻ tiếc nuối và buồn bã, thể như bác ấy buồn hơn tôi rất nhiều. Tôi biết điều đó thật kỳ lạ, nhưng tôi chưa bao giờ được nhìn thấy mẹ tôi – bà bị vỡ tử cung vào ngày tôi chào đời, qua đời vì mất quá nhiều máu.
Người bạn ấy của mẹ đã có gia đình, đã có con cái, song lúc nào cũng chăm lo giúp đỡ tôi. Thỉnh thoảng chúng tôi ngồi sưởi nắng cạnh nhau trên chiếc ghế tre trước cửa nhà cũ, bác ấy nhéo má tôi và nói, Vận Thanh trông giống mẹ quá, mắt và mũi đẹp y hệt mẹ.
Thật sao? Tôi về nhà, lục tìm hai bức ảnh duy nhất của mẹ mà tôi có, một bức là ảnh cưới của bố mẹ, bức còn lại là ảnh mẹ tôi ngồi trên xích đu cùng người bạn thuở nhỏ. Tôi vừa nhìn ảnh vừa soi mình trong gương, giống hay không giống, tôi không biết, chỉ cảm thấy thật xa lạ.
Tôi được bố nuôi dạy khôn lớn, theo như lời mọi người thường nói, ông ấy là một người lương thiện, không giỏi ăn nói nhưng được cái chất phác hiền lành. Khi không có việc gì làm, bố tôi ở nhà kiếm việc. Khi có việc, bố tôi ra công trường làm, mỗi tuần về nhà một ngày, mang về mấy món đồ chơi xinh đẹp mà bọn trẻ con thích cho tôi, rồi đưa một ít tiền cho bà nội chăm sóc tôi. Đôi khi tôi nghe thấy bà nội giục bố tìm cho tôi một người mẹ khác, ông ấy chỉ trả lời: \”Không vội.\”
\”Không vội\” nghĩa là gì? Hồi đó còn nhỏ nên tôi không biết, nhưng khi nghe thấy bà nội và bố thì thầm nói chuyện, tôi biết đây không phải một cuộc trò chuyện mà tôi nên nghe. Tôi chỉ có thể im lặng, ngoan ngoãn ăn hết bát cơm trên tay.
Sau đó tôi được đưa đi học tiểu học trên thị trấn, các bạn chê cười tôi vì tôi là một đứa trẻ không có mẹ. Càng quá đáng hơn nữa, họ nói tôi khắc chết mẹ tôi. Tôi không muốn bị nói như vậy, thế là cãi nhau to với họ rồi giơ nắm đấm lên. Nhưng khi về đến nhà lại trốn trong phòng thầm khóc, không dám lớn tiếng vì sợ bà nội nghe thấy. Tôi lại lấy ảnh của mẹ ra, nhìn người phụ nữ trẻ tuổi với nụ cười tươi tắn mà chảy nước mắt, thầm tự hỏi, có thật là con khắc chết mẹ ư? Mẹ có trách con không? Con xin lỗi…
Những ngày như vậy cứ tiếp diễn cho đến khi tôi học lớp 2, một hôm tôi về nhìn thấy một người phụ nữ lạ ở nhà. Cô ấy có mái tóc ngắn, trông rất giản dị, tay dắt một đứa bé vẫn chưa bước vững.
\”Thanh thanh, đây là cô Trần, con chào đi.\”
Tôi ngước lên nhìn bố, rồi nhìn sang bà, thấy vẻ mặt bà không vui. Không biết có nên gọi hay không, tôi đành cẩn thận nói ba chữ \”Con chào cô\”.