[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] – 66. Đêm bình yên – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] - 66. Đêm bình yên

Tú cảm nhận mình bị xốc chị dậy đặt ngồi trên đùi Quỳnh, cơ thể mảnh mai bị vòng tay không to nhưng rắn chắc quấn chặt, siết vào lòng, hơi thở nóng hổi phả vào chiếc cổ cao ráo nhạy cảm của chị từ phía sau, giọng nói trầm khàn.

– Sao lại dày vò em theo kiểu này?

Khuôn cằm hơi nhọn nhẹ nhàng kê lên vai chị.

– …

Tú im lặng không trả lời, chỉ nhẹ cầm bàn tay Quỳnh đang đặt trên eo mình, nâng lên môi hôn nhẹ.

– Chị… Ngốc quá… – Quỳnh thu bàn tay về, vuốt nhẹ tóc chị, cài lên mái tóc bồng ấy nụ hôn yêu chiều. – Trên đời còn nhiều người tốt hơn em mà.

Đúng vậy, trên đời còn bao nhiêu người tốt, ví dụ như Minh Tâm chẳng hạn, tại sao chị cứ ngu ngốc lao đầu vào mình như thiêu lao vào ánh đèn? Chị đáng được yêu thương trân trọng, đáng nhận được nhiều hơn những thứ thừa đau khổ thiếu yên vui mà mình mang đến.

Tú quay đầu lại nghiêm mặt nhìn Quỳnh, thở hắt một hơi, sau đó mím môi, giọng đầy bi luỵ của một kẻ si tình tuyệt đối:

– Không phải chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc, mà không có cách nào để ngừng đau.. thương. Đau nhiều, mà thương cũng nhiều. Nhưng có lẽ… Cái thương nhiều hơn cái đau, cho nên đành bất lực.

Quỳnh nghe từng lời chị nói mà xúc động không thể thốt nên lời, giữa bảy tỉ người trên thế giới này, mình là người may mắn duy nhất ư? Chưa bao giờ lại hối hận khi xưa theo đuổi chị đến thế, đáng lẽ phải vui mừng mới đúng, nhưng sao nói thế nào cũng không vui nổi?

Nếu năm ấy mình không theo đuổi Minh Tú, hẳn chị đã có một kết cuộc khác viên mãn hơn.

Quỳnh lần nữa siết chặt chị… Bỗng nhiên hôm nay, Quỳnh để mặc bản thân khóc thút thít như một đứa trẻ trên vai chị, khóc thành tiếng, từng giọt nước ấm nóng lăn trên gò má vung đầy, chảy xuống bờ vai nõn nà của chị… ướt cả mảng áo chị!

Ngay lúc này, không hề có một tia dục vọng, Quỳnh thì thầm:

– Minh Tú… Em nhớ chị lắm…

– ???? – Tú không hiểu, đúng là chị đang nghĩ Quỳnh có thể nói gì đó, nhưng không hề nghĩ lại là câu này, ở ngay cạnh nhau rồi nhớ gì nữa?

Lặng im một lúc, giọng kể đầy đau thương vang lên, thắm thiết và rất chân thật, câu chuyện Quỳnh chẳng đời nào kể với bất kì ai, và vốn định không bao giờ nói cho chị nghe:

– Chị biết không? Em đã rất nhớ chị… Em đứng một mình chơi vơi giữa những con phố xa lạ, đất nước xa lạ, ngôn ngữ xa lạ, tất cả mọi thứ đều không quen, đến cả làn không khí bao quanh xa lạ nốt… Nhìn những con người khác màu da, khác ngôn ngữ khác cả dáng hình lướt qua trước mắt… Mặt trời mọc rồi lại lặn, qua hơn hai nghìn ngày như thế… Em đưa mắt tìm kiếm, nhưng ngay cả một người có bóng dáng giống chị cũng không thấy.

– …

– Rốt cuộc bây giờ, em đã có thể nói với chị rằng em nhớ chị, em rất nhớ chị… Minh Tú của em!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.