[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] – 64. Buổi tối bận rộn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] - 64. Buổi tối bận rộn

Quỳnh tan sở, hối hả định đi đón con thì có thông báo tối nay làm thêm, ngày mai phải có ảnh quảng bá bộ sưu tập mới rồi.

Làm sao đây?

Không còn thời gian để nghĩ, tranh thủ thời gian ăn cơm chiều phóng nhanh đến trường đón nó, hay là để Minh Quang ở nhà? Bỏ một đứa trẻ bốn tuổi ở nhà một mình có được không? Lòng Quỳnh rối như tơ.

Không còn cách nào khác, Quỳnh ái náy hỏi đứa nhỏ:

– Con có ở nhà một mình được không?

– Dạ được!

Kì thực trước đây ở với mẹ, Minh Quang thường xuyên bị bỏ ở nhà một mình do mẹ bận đi chơi.

– Nhưng mà… – Quỳnh lại nghĩ, hoang mang, cuối cùng không còn cách nào khác. – Papa mua sữa với bánh kẹo để ở nhà cho con nhá, sẽ tranh thủ xong việc sớm về với con.

– Yes!

Quỳnh ghé siêu thị mua sữa và rất nhiều bánh ngọt để \”bù đắp\”, không kịp cho con ăn cơm nói chi bản thân ăn cơm, thôi thì cố làm nhanh một chút tối về cho nó ăn sau.

– Con có đói thì uống sữa. – Quỳnh để mấy hộp sữa và bánh ngọt sẵn trên bàn thấp cho đứa nhỏ dễ lấy, bật tivi kênh hoạt hình cho nó, trải chăn gối trên sofa. – Buồn ngủ thì nằm đây ngủ. – Quỳnh căn dặn.

Đó là tất cả những gì chu đáo nhất Quỳnh có thể làm cho một đứa nhỏ. \”Gà trống\” nuôi con kể cũng tội. Tính ra đã chu đáo hơn mẹ nó gấp nhiều lần rồi, Minh Quang gật gù nghe lời, tay đang cầm một gói snack nhai nhóp nhép, mắt dán vào tivi.

Quỳnh nhìn đồng hồ, đóng cửa cẩn thận rồi vội vã đến công ty.

Tan sở, Minh Tú bỏ bút xuống, mệt mỏi chà xát hai lòng bàn tay vào nhau cho nong nóng rồi chườm lên mắt.

Chị lấy mấy sấp hồ sơ bỏ vào túi xách, quyết định đi về nhà, không vật vờ ở công ty như mấy hôm trước nữa. Vì sao ư? Chị sợ như ngày hôm qua.

Tránh mặt được gì? Rốt cuộc chị vẫn không thể thiếu đi sự hiện diện của người ta.

Giây phút phát hiện Quỳnh bế con đi mất, chị mới cảm thấy chân thực sự mất mát ấy khủng khiếp cỡ nào, tim chị như lập tức ngừng đập, lòng ngực đau nhói, tưởng chừng có thể chết đi được.

Mệt mỏi lái xe về nhà. Lấy chìa khoá mở cửa, trong nhà có tiếng tivi, hẳn là ai kia đã về. Trong khi chị không biết phải đối mặt làm sao, thì trên sofa không có người đó, chỉ có đứa nhỏ đang ngồi.

Đi đâu rồi? Tú nhíu mày.

Rón rém đi đến phòng tắm, không có.

Trong bếp, không có.

Lại đi vào phòng ngủ, cũng không có.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.