Quỳnh pha nước ấm tắm cho Minh Quang, sau đó đến lượt mình. Lúc từ trong phòng bước ra, đã thấy thằng nhóc ngồi gục gặt, liền bước đến bế nó lên, nằm ra sofa dỗ ngủ.
Thằng bé đã \”chín muồi\”, dỗ dỗ mông mấy cái liền ngủ say sưa, Quỳnh cũng mệt mỏi thiếp đi lúc nào không hay. Nửa đêm trong cơn mơ màng có tiếng bước chân người, tiếng nước chảy trong phòng tắm…
Quỳnh nhẹ nhàng mở mắt, khe khẽ ngồi dậy, quả thật là chị về.
1 giờ sáng.
Sao lại về khuya đến vậy?
Quỳnh xót xa bước đến căn phòng có chút ánh sáng lờ toả ra cùng chút hơi nước. Nheo mắt nhìn qua khe cửa, chị đang mệt mỏi đứng cúi đầu dưới vòi sen, để những giọt nước lạnh ngắt dội từ đầu xuống phủ lên cả cơ thể nõn nà.
Tắm khuya như vậy rất dễ bệnh, chị có biết không?
Quỳnh đứng mãi ở đó, đến khi tiếng nước chảy không còn, liền trở lại sofa nằm vờ đã ngủ mê.
Tú bước ra, chị thở dài, vào phòng lấy chiếc chăn dày dặn đắp cho cả hai người một lớn một nhỏ trên sofa.
Tiếng bước chân đi vào phòng ngủ, sau đó cả căn nhà chìm vào tĩnh lặng. Quỳnh để những dòng suy nghĩ miên man cuốn mình vào giấc mộng nặng nhọc từ khi nào chẳng rõ.
…
Tỉnh dậy bên ngoài trời sáng bửng, đi vào phòng ngủ… Tú không còn ở đó.
Chị đi làm rồi sao? Sớm vậy ư? Một nỗi xót xa dâng ngập lòng.
Chị không muốn nhìn thấy mình đến vậy sao?
Sửa soạn chỉnh chu, đánh thức Minh Quang, cho con ăn sáng, đưa nó đến trường rồi lũi thũi đến công ty.
——————-
Buổi tối, đón con về, cho ăn uống, sau đó lại dỗ nó ngủ…
Chị chưa về, Quỳnh chập chờn mãi đến khuya mới nghe tiếng xe chạy vào trong sân, cố lắng tai nghe, vẫn như hôm qua, chị về phòng tắm thật lâu, âm thầm trở ra phòng ngủ.
Quỳnh nằm nhắm mắt, không ngủ, nghe tiếng đêm chầm chậm gõ từng nhịp dài.
5 giờ sáng. Tú lại đi…
Chị cố tình thức khuya dậy sớm để né tránh mình? Nếu không muốn gặp, không muốn nói chuyện vậy chỉ cần nói với Quỳnh một câu thôi. Chị có thể ngưng hành hạ bản thân bằng cách này không? Sức nào chịu nổi?
Những giọt nước nóng hổi lăn trên má Quỳnh chảy xuống ướt một mảng sofa, ướt cả tóc thằng bé con đang nằm cuộn ngoan trong lòng.
…
…
Bốn năm ngày trôi qua, một tuần trôi qua, tình trạng không khả quan, vẫn ở chung nhà, vẫn ở bên nhau nhưng sao mà xa xôi vạn dặm, Tú trở nên mong manh khó nắm bắt đến nỗi Quỳnh không thể tin.
Mới đó còn ở trong vòng tay nhau êm đềm biết mấy?
…
Minh Tú tỉnh dậy khi tiếng đồng hồ báo thức vang lên, chị nhanh chóng bấm tắt sợ làm ồn ngoài kia, ngồi dậy chuẩn bị đến công ty.