Quỳnh bỗng dừng những ngón tay thanh mảnh đang táy máy trên ngực áo chị, nhẹ nhàng xoay người, thoắt cái đã nằm gọn trên người Tú, đặt chị dưới thân, mỉm cười gỡ tấm chăn chị đang che mặt ra, đặt lên môi Tú một nụ hôn phớt, dụ dỗ, ngọt ngào…
Mặt chị đỏ bừng, nóng rang đến mang tai, Quỳnh bỗng thấy chị đẹp vô ngần, cách một hơi thở, Quỳnh buông câu hỏi tan vào không gian.
– Có thật là được không? Em sẽ gắng đợi… – Quỳnh đang ám chỉ bệnh tình của chị, thật lòng không muốn bắt nạt Tú trong lúc chị đang bệnh, nhưng cảm giác là cực điểm muốn gần gũi chị.
Có điều, giọng nói bắt đầu vẩn đục, rõ ràng là dối lòng. Thực chất Quỳnh đang cố cật lực khắc chết bản thân, để ôn nhu với chị hết mức có thể.
– Ừm cũng tốt… Vậy ngủ thôi… – Giọng Tú ngượng ngùng e lệ, chị không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trông mong của người bên trên.
Ngủ ư?
Chị câu dẫn trước sau đó nói người ta thôi, khác nào bức chết người ta?
– Chị Tú… Sao chị lại dày vò em kiểu này? – Quỳnh ấm ức, mặt sụi lơ, nũng nịu vòi vĩnh.
Ai chứ? Là Quỳnh nhỏ mọn trước, rõ ràng muốn ăn người ta còn vờ cao thượng hỏi lại.
– Không phải em nói chịu dựng được hả?
– Minh Tú của em… – Quỳnh tha thiết gọi tên chị rồi bỗng khựng, im một lúc, nhìn thẳng vào mắt chị, vẫn như nãy giờ mặt cách mặt một nắm tay, hai làn hơi thở quyện vào nhau mê đắm.
Quỳnh ngây ngốc, hệt kẻ nghiện lâu ngày nhìn thấy thuốc phiện của mình ngay trước mắt, vừa cố nhẫn nhịn vừa muốn vồ lấy.
Đưa bàn tay thận trọng ôm lấy gương mặt thanh thoát của vị nữ thần nằm dưới thân mình..
Rồi nhẹ… Rất nhẹ, cúi thấp đặt lên trán Tú một nụ hôn.
– Cả đời em chỉ có một ước nguyện duy nhất là ở cùng chị. – Thì thầm thở những lời ngọt ngào vào không gian êm đềm.
Khẽ khàng hôn lên mi mắt chị.
– Muốn che chở cho chị…
Hôn lên mũi chị, nhè nhẹ cọ cọ hai chóp mũi vào nhau.
– Yêu chị…
Quỳnh mấp máy đôi môi trước khi tìm đến môi chị in nụ hôn sâu.
– Mãi bên chị!
Tú bị những lời nói của Quỳnh thôi miên, mê hoặc, chút lý trí cuối cùng con sót lại của chị bị thả trôi không phanh, chị buông thõng người, những ngón tay dè dặt nắm lấy mép chăn cũng từ từ buông ra, để cơn cảm xúc cuộn trào cuốn chị đi mất, hoàn toàn lạc lối giữa những đê mê, hạnh phúc và yêu thương Quỳnh mang lại.