Mỗi ngày Tú nhận được một cuộc điện thoại từ Sài Gòn, nhắc chừng chị ăn cơm, nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức… Cuộc gọi ngập ngừng, ậm ừ, nhưng chẳng hôm nào thiếu. Chị trả lời qua quýt, nhanh chóng ngắt máy, hoặc giữ màn hình chế độ calling để số phút tăng lên, chẳng nói được mấy câu, hầu hết là im lặng.
Hôm nay thứ sáu, Tú khó nhọc cáo từ công ty đối tác, từ chối lời mời ăn tối, Tiến Khoa vẫn như mọi ngày lẽo đẽo theo chị, đề nghị đi dạo. Tú lắc đầu, nói thêm vài câu cậu ta cảm thấy không khả quan liền chẳng dám dùng dằng tiếp, không tự nguyện để Tú về khách sạn.
Chị ngâm mình thật lâu trong bồn tắm, để làn nước gột rửa hết những ưu phiền, nhưng nó nào làm được? Đầu chị vẫn nặng trĩu suy tư.
Nhìn đồng hồ còn sớm, chị thay bộ đồ đơn giản xuống hồ Gươm, nghĩ lại mấy ngày ở đây chưa đi dạo. Chị một mình lang thang xuống phố cho thoải mái.
Hà Nội vào thu trời dìu dịu, vài cái se lạnh phớt qua làm hồng đôi má, bây giờ màn đêm vừa buông nên mọi thứ dần lên đèn, lung linh lấp lánh, những bảng hiệu rực rỡ đủ màu sắc, tháp rùa chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng trắng phát ra từ giữa hồ.
Tú lặng lẽ bước đi, đi đâu đây? Chị chẳng biết. Chỗ này như quen như lạ, chị bao lần ra Hà Nội rồi, nhưng không dám đi dạo hay ngắm nghía thế này. Bởi chị sợ… Sợ nhìn thấy quan cảnh đẹp của thủ đô, phố cổ. Sợ nhìn thấy, sợ vô tình bắt gặp, những chỗ chưa từng thấy, chưa từng qua nhưng lại quen…
…Quen bởi vì… Nó xuất hiện trong những bức hình ngày xưa mà chị xem đi xem lại hàng ngàn vạn lần.
Một ngày nào đó ở xa xưa, ẩn hiện lên giữa vùng kỉ niệm. Chiều xuân, chị bất ngờ nhận được bức thư kèm theo cả bầu trời Hà Nội gói gém kỹ lưỡng trong những bức ảnh.
Bây giờ đã úa màu…
Tú bước chầm chậm dạo quanh bờ hồ, quanh hàng dương liễu buông rũ u buồn sà xuống mặt nước, dáng vẻ mềm mại uyển chuyển, cảm giác được làn sương đêm mỏng manh rơi nhẹ lên vầng trán.
Bảy giờ tối, chưa có điện thoại, chị lấy máy ra xem có gọi nhỡ không?
Không có!
Hôm nay làm gì giờ này chưa gọi?
Chợt nhận ra dường như bản thân đang mong chờ, mong chờ gì đây?
Mình điên rồi, bình thường chẳng có gì để nói, gọi điện thì ậm ừ im lặng, bây giờ đợi mong?
Chị thở dài bỏ điện thoại vào túi quyết định không để ý đến.
Chị lướt qua những người già, những người trẻ, những đôi tình nhân, tận hưởng sự yên tĩnh riêng tư giữa lòng thủ đô ồn ào, Tú lắng hồn nghe thời gian chậm rãi, hít thở bầu không khí êm đềm Hà Nội mùa thu trong một bài hát nào đó chị đã từng nghe.
Tiếng đàn guitar vang lên, một nghệ sĩ hát rong ngồi bên bờ hồ lặng lẽ khẩy, chị đứng lại, tiếng đàn trầm ổn nhưng da diết thu hút vài người, tình khúc Lam Phương buồn não ruột…
\”Mùa thu thưa nắng gió mang niềm nhớ,
Trời chiều man mác, buồn nát con tim
Lệ tình đẫm ước tà áo trinh nguyên,
Kỷ niệm êm đềm còn in trên giấy.