[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] – 43. Bên nhau – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] - 43. Bên nhau

Quỳnh tập trung lái xe, biết tính mình không cẩn thận nên cố nhìn trước nhìn sau rất kỹ lưỡng. Trên đường đi, Quỳnh chần chừ ngẫm nghĩ mãi, chẳng lẽ cứ đi hoài thì đến công ty mất >.<

Rốt cuộc không nhịn được, ngập ngừng lên tiếng trước:

– Chị Tú… Chúng ta có thể ăn sáng trước khi làm việc không? – Chị bị đau dạ dày nặng đến nhập viện, không ăn uống đầy đủ sao được?

Không có tiếng trả lời. Im lặng là đồng ý, Quỳnh nhanh chóng tấp vào một quán cháo. Buổi sáng ăn cháo tốt cho tiêu hoá.

– Cháo cá. – Quỳnh ngẩng lên nhìn chị bằng đôi mắt e dè, đẩy phần cháo nóng hổi sang phía Tú.

Chị cầm muỗng lên ăn, Quỳnh mừng thầm trong bụng, chị chịu ăn là tốt.

Thôi, ăn sáng… Ăn ăn ăn…

Em lên phòng tôi đợi một chút.

Chị Tú đi đâu đó một lát trở lên.

Em xuống chỗ cũ làm việc đi.

Quỳnh đã hiểu, gật đầu, đi xuống phòng cũ làm việc. Thật ra không vui lắm, để chị đi xin việc lại cho mình, lần trước tại bản thân yếu kém, hơn nữa Quỳnh tự ý nghỉ, bây giờ đi làm lại đường đột cũng không đúng. Ăn làm sao? Nói làm sao? Nhìn mặt mọi người làm sao?

Quỳnh muốn mở miệng, rồi nhìn chị lại không dám. Thôi thì tự an ủi bản thân rằng được làm cùng công ty với chị đã tốt lắm rồi. Xoay người rời đi.

Lúc bàn tay vừa chạm nắm cửa, tiếng chị vang lên.

Em thực sự có năng lực, đơn xin nghỉ việc hôm trước phòng nhân sự cũng chưa thông qua, nên xem như nghỉ phép.

Xoay đầu lại, chị đang cúi mắt dán vào hồ sơ làm việc không hề nhìn mình.

Vâng.

———————

Đồng nghiệp cũ thấy Quỳnh đi làm trở lại vẫn thích thú như xưa, họ bu quanh hỏi thăm đủ thứ chuyện, cùng nhau dè bỉu anh trưởng phòng khó chịu khó tính, Quỳnh chỉ cười không bình luận thêm.

Công việc chẳng có gì thay đổi, Quỳnh tự hứa với lòng dứt khoát tập trung, nghiêm túc, không để chị bận tâm. Vả lại, không thể… nhu nhược, còn phải bảo vệ người ta, thất nghiệp thì mất mặt không còn đường nói luôn ấy chứ.

Lần đầu tiên cảm thấy hơi…nhục nhục… Và lần đầu tiên thoáng nghĩ sẽ dựa vào thế lực kinh tế gia đình, hay là xin \”viện trợ\” của ba ra ngoài mở công ty riêng? @.@

Thôi đi… Dù sao đây là công ty của chị, vậy thì càng phải đem hết sức lực ra cống hiến.

Mới chớp nhoáng đã hết giờ làm việc.

Quỳnh do dự trước cửa phòng giám đốc không dám gõ cửa, chị có cần đi ăn trưa không? Có ăn trưa cùng nhau được không? Tiếng thang máy bỗng mở, Quỳnh hết hồn nép vào góc tường. Một anh chàng cao lớn điển trai bước ra mặt mày hí hửng, tay cầm hai phần cơm được cho vào hộp nhựa đẹp đẽ gõ cửa phòng chị.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.