Quỳnh trở lại công ty làm nốt buổi chiều dù đầu ốc đâu đâu chẳng thể tập trung. Cứ ngỡ còn cả buổi chiều thì công việc sẽ xong sớm, ai ngờ mãi tận chín giờ tối vì Quỳnh mãi lơ ngơ quên trước quên sau.
Lúc ra về chẳng biết thế nào lạc bước xuống nhà xe. Quên mất, cứ nghĩ như còn ở London phải lái xe đi làm, bây giờ đâu có, liền phì cười bản thân vì sự ngớ ngẩn này, tiện mắt đảo quanh một lượt, chỉ còn có một chiếc xe duy nhất.
Giờ này vẫn còn người ở lại công ty ư? Cứ tưởng mình là người cuối cùng??? Chiếc Mescedes nhìn quen thế nhỉ? Dường như không để ý, nhưng có cảm giác đã gặp man mán ở đâu đấy rôi
Dĩ nhiên, Quỳnh không thể nhớ nổi chiếc xe hôm nào cũng đỗ trước quán cafe Quỳnh ngồi đợi cả tuần.
Quỳnh vừa lên taxi rời khỏi, cũng vừa lúc ánh đèn duy nhất trên ô cửa sổ ở tầng bốn được tắt. Đó mới chính là người cuối cùng, chủ nhân của chiếc xe cuối cùng rời khỏi công ty.
…
———————-
Ngày làm việc tiếp theo nặng nề trôi qua, có những chuyện khi chưa biết cảm thấy đau lòng, khi biết rồi lại cảm thấy khó thở hơn.
Đợi những đồng nghiệp khác rời khỏi hết, Quỳnh chậm chạp thu xếp đồ đạc rời công ty, đơn giản là không muốn chen lấn, không thích ồn ào hoà vào mọi người, chậm một chút có vẻ tốt hơn.
Vừa xuống đến cổng, bác bảo vệ luống tuổi gọi giật lại.
– Có việc gì ạ? – Quỳnh lễ phép hỏi.
– À, hôm qua cô làm rơi ví trong hầm xe đúng không? Đây, trả cho cô.
Bác bảo vệ mở học tủ bàn lấy đưa cho Quỳnh một chiếc ví nữ, thương hiệu Louis Vuitton danh tiếng, sẫm màu, vừa vặn cầm tay trông rất tinh tế.
– Không phải của cháu ạ! – Quỳnh ngơ ngác, lật qua lật lại, xác nhận rồi trả lại cho bác.
– Không sao đâu, của cô thì nhận đi, tối qua tôi nhặt được lúc đi kiểm tra đóng cửa hầm xe, mà chỉ có cô và giám đốc kinh doanh ra sau cùng.
– Vậy chắc… Của chị ấy! – Quỳnh nghe nhắc đến giám đốc, một giây khựng lại.
Hoá ra là chị, sao làm việc muộn như thế chứ?
– Ờ, đúng là lúc đầu tôi phân vân không biết của ai, nên mới giở ra xem thử… À thôi, cô cứ nhận, cô kiểm tra xem, tiền bạc ở ngăn trong tôi không giở ra, còn đầy đủ đấy nhé, tôi có việc ở kia đã…
Bác bảo vệ khẳng định chắc nịt là của Quỳnh, rồi vội vàng đi đến cửa hướng dẫn một chiếc oto vào bãi, bỏ lại Quỳnh đứng một mình không biết làm sao.
Quỳnh thắc mắc cầm chiếc ví trong tay, ngẫm nghĩ, đâu phải của mình làm, nhưng tại sao bác bảo vệ nhất định nói của mình? Quỳnh quyết định giở ra xem thử.
Một giây… hai giây.
Trái tim đứng hình, vài nhịp tim hẫng đi…
Ở ngăn đầu tiên đập vào mắt, là tấm ảnh của mình. Tấm ảnh khác bây giờ nhưng rất dễ nhận ra…