[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] – 34. Bạn cũ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] - 34. Bạn cũ

Quỳnh đứng trong căn phòng vắng nhà mình, nhìn cô gái đối diện tấm gương, trông cô ta có vẻ trưởng thành… Xa lạ đến nỗi không nhận ra.

Bỗng nhếch môi cười.

Nếu đổi lại làn da hơi sạm đi, không trắng như bức tường vầy, mái tóc ngắn lên thêm một chút, không dài gần đến lưng quần như bây giờ, trẻ hơn một chút, vô tư hồn nhiên hơn một chút… Thì chắc đúng là Đồng Ánh Quỳnh ngày xưa đã đeo đuổi chị Tú.

Phải rồi, bây giờ đâu có giống!

Đã không còn nét thư sinh học trò, những nụ cười trở nên kiêu hãnh và gượng gạo, những nụ cười xuất phát từ ý nghĩ, toan tính, phong sương, từng trãi. Không phải nụ cười toả nắng phát ra từ chính tâm hồn, thích nói thì nói, thích cười thì cười. Không còn là Đồng Ánh Quỳnh năm ấy.

Quỳnh chợt nhớ ngày xưa, có nhiều lần trong đêm tối gió mát trăng thanh, ở vườn trường, dưới góc liễu bên bờ hồ, ngồi ôm chị trong lòng… Những lúc như thế, chị Tú thường đưa hai ngón tay thanh mảnh dịu dàng miết cong theo đường viền môi của mình, sau đó khểnh khoé miệng cất giọng êm đềm bảo rằng: \”my sunshine\”.

Ánh nắng của chị… Chị thường bảo Quỳnh là ánh nắng của chị.

Quỳnh lại nhìn vào gương. Nhếch môi cười tự giễu, đáy mắt hiện lên một sự u uất, xót xa khó tả.

Ánh nắng mặt trời của chị ư?

Bây giờ, một chút nắng trong lòng Quỳnh cũng không còn, lấy gì chiếu rọi cho chị nữa?

Nhận ra có rất nhiều thứ theo thời gian thay đổi, thay đổi một cách choáng váng chóng mặt. Ta sẽ không nhận ra nó thay đổi kinh hồn nhường nào cho đến khi ta thực sự đối diện với nó.

Trước đây, Quỳnh bám theo chị, dù chị có lạnh nhạt như thế nào đi nữa cũng có thể tươi cười gọi chị, có thể nối bước chị đi đến chân trời góc bể, có thể thề thốt hàng ngàn hàng vạn điều với chị, có thể chịu đựng sự xa cách của chị dù Tú có lãnh đạm thế nào đi nữa.

Còn bây giờ, thậm chí đối diện chị, nói một vài câu cũng không dám, chỉ dăm ba từ ngữ khách khí đã khiến bản thân run rẩy muốn chạy thật xa. Có lẽ không còn dũng khí bám theo chị như xưa, một đoạn cũng không dám.

Nụ cười nhẹ ở môi chưa kịp dâng lên khoé mắt liền vụt tắt, Quỳnh bước ra ban công nhìn lên bầu trời.

Hôm nay có sao, có trăng, xung quanh mặt trăng có quầng sáng nhạt tỏa ra thành hình tròn.

Ngày mai nắng gắt phải không?

——————–

Bắt đầu ngày mới, Quỳnh chạm vào một công việc mới, nhưng có vài cảm xúc vẫn cũ.

Sao nhỉ?

Tư tưởng làm chung công ty với chị nên cảm thấy kì lạ, giống như lúc xưa hai đứa học chung một trường.

Sau đó Quỳnh lại nghĩ, mình cần cố gắng hết sức, bởi vì là… Công ty của chị.

Có thể góp sức một phần cho chị cũng tốt.

Công việc của Quỳnh là chụp hình mẫu thời trang mới, khi có người mẫu, khi không có, nhiệm vụ chỉ là cho ra đời những tác phẩm quảng bá bắt mắt người nhìn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.