Minh Tú về phòng, ăn phần cơm Quỳnh mua sẵn cho chị, đứa trẻ này, nếu bận thì cứ đi, đâu cần phải mua cơm đủ thứ, rồi dặn dò này nọ, cứ làm như việc vắng mặt một buổi trưa của mình là kinh thiên động địa lắm.
Chiều nay rảnh, chị định lấy bài ra học lại sực nhớ còn một cuốn giáo trình ở thư viện chưa kịp mượn, liền đứng lên đi xuống. Ở khu ôn tập sinh viên, mấy bạn cùng phòng của Quỳnh đang ngồi bàn tán gì đó. Tú không có ý đến nghe, nhưng chiếc kệ chứa loại sách chị cần rất gần chỗ mọi người, định bụng sẽ bước qua chào hỏi một câu, nhưng chân chị khựng lại, sững người nghe mấy lời từ Tú Hảo:
– Mọi người nghĩ coi có phải Quỳnh ca bắt cá hai tay không?
– Không thể nào, người yêu của Quỳnh ca là nữ thần vạn người mê, lại còn sợ chị Tú như thế, chắc không có chuyện đó đâu. – Thanh Hiền chậc lưỡi.
– Nếu không thì làm gì hôm đó ôm Khánh Linh hôn thắm thiết như vậy? – Tú Hảo thắc mắc, Quỳnh ca thật là may mắn, toàn gái xinh vây quanh, có người yêu là nữ thần của trường không nói, còn \”hốt\” luôn hoa khôi khoa công nghệ thông tin.
– Quỳnh ca chắc không phải người có tính trăng hoa đâu ha? Rất là chính trực! – Thiên Nga nhất định bên vực Quỳnh.
– Nhưng Khánh Linh rất dịu dàng dễ mến, cô gái yếu đuối mỏng manh như vậy sao có thể tự tiện cưỡng hôn Quỳnh ca? Chỉ có hai bên tự nguyện, chắc chắn là vậy rồi. – Tú Hảo búng tay chắc nịt, gái đưa tới miệng, chẳng lẽ từ chối? Haizzz, ai nỡ bỏ qua chuyện tốt? Huống hồ Quỳnh phóng khoáng nhiệt tình, hay giúp Linh rất nhiều thứ, họ thường đi chung, rõ ràng mờ ám. – Hảo thấy rõ ràng Linh có tình ý với Quỳnh Ca từ hồi mới nhập học kìa, nếu Quỳnh Ca không thích tại sao không thẳng thừng từ chối người ta???
– Cũng đúng, đàn ông có vợ vẫn ra ngoài cặp bồ đầy rẫy đó thôi, có sao đâu. Chị Tú đích thị là vợ lớn, Linh cam chịu chấp nhận làm vợ nhỏ. – Một bạn khác trong nhóm chậc lưỡi nhận định, tự tạo drama cho câu chuyện của chính mình.
– Ôi trời, sao lại có chuyện tốt đến vậy?! – Tú Hảo cảm thán, tiếc rẻ, ganh tị… Quỳnh ca thật có số đào hoa.
– Ờ, mình cũng thấy từ lúc mới nhập học, Khánh Linh mê Quỳnh ca ra mặt.
– Nhưng mà… Ơ… – Thiên Nga định nói gì đó, ngẩng lên liền bắt gặp chị Tú.
Minh Tú đang đứng rất gần ấy, ánh mắt sâu thẳm, hẳn là đã nghe hết những gì họ đang bàn tán, lắp bắp gọi. – Chị… Chị… T… Tú…
Mọi người ở đó nghe Thiên Nga có vẻ kinh ngạc, trợn mắt, ngờ ngợ ngẩng lên theo. Quả thật Tú đang đứng rất gần, gương mặt chị hơi âm u, ai cũng có thể cảm nhận Tú đã nghe hết, sống lưng bất giác ớn lạnh.
– Chào mọi người, trùng hợp thật… Tôi đi mượn sách.
Chị nén một hơi thở, nhướn mắt gật đầu về phía đám bạn cùng phòng của Quỳnh, tay cầm nhanh quyển sách quay bước đi, cố tình rẽ qua dãy kệ sách khuất một chút, có lẽ ý muốn tránh né ánh mắt kinh ngạc rồi đến gượng gạo, ái ngại của mọi người.