Quỳnh khệ nệ vừa rinh vừa vác vừa kéo, nhưng chỉ đi được một đoạn đủ xa, cảm ứng đã khuất tầm mắt anh Tâm không trông theo được nữa, Tú thoáng dừng bước.
– Đưa vali của em đây.
Quỳnh cụp mi mắt nhìn xuống tay chị Tú đang lấy vali của mình, rất gần, hương thơm thân thương quen thuộc đưa đến giác quan, Quỳnh nhoẻn miệng cười, không thể kiềm lòng được. Nhìn chị ngây ngác phát ra thành tiếng:
– Chị Tú, em nhớ chị lắm! – Câu nói mang đầy cảm xúc.
Tú im lặng chẳng một biểu cảm gì.
Gặp nhau sau thời gian xa cách chị không vui ư? Quỳnh cảm thấy có chút hụt hẫng, quả thật không thể làm chị vui mà.
Dù cho chị không nhớ mình bằng mình nhớ chị đi nữa, thì cũng nên tỏ thái độ hoan nghênh người yêu chút chứ? Chí ít một lời nói thôi cũng vui mừng hạnh phúc chết đi được >.<
– Đi thôi.
Chị gọi, bình thản như không, kéo vali mình đi trước, có ai đó xụ mặt theo sau, ngước nhìn bóng lưng chị, hôm nay Tú dường như còn có phần khẩn trương hơn mọi khi?
Quỳnh chẳng biết do mình quá nhạy cảm hay do xách đồ nặng? Mà guồng chân chị rõ ràng nhanh hơn bình thường nhiều lắm, Quỳnh cố gắng gần như chạy mới theo kịp. Minh Tú trước nay mực thước, đi đứng cẩn thận khoan thai, Quỳnh ít khi bắt gặp dáng chị vội vã thế này, nhưng căn bản không có việc gì quan trọng sao chị vội vã thế???
Đến trước cửa phòng, Tú tra chìa khoá mở, năm nay như mọi năm chị là người đầu tiên vào phòng.
– Vào đây. – Chị lại gọi, Quỳnh có hơi lạ lẫm, dù là người yêu nhưng chưa từng bước vào phòng Tú, chỉ đưa chị trước cửa.
À! Cũng đúng, chắc có lẽ đồ nhiều quá nên tiện tay đem vào phòng cho chị cũng được. Quỳnh nghe lời, lót tót theo vào trong, đặt mấy túi đồ lên bàn, không biết giường nào của chị Tú nhỉ?
Cạch.
Đang ngơ ngác nhìn xung quanh, bỗng nghe phía sau có tiếng khoá cửa văng vẳng.
Bịch…
Chiếc vali bị đặt cẩu thả ngã xuống đất tạo nên tiếng động lớn, mặc kệ!
Chưa kịp định thần xem chuyện gì, Quỳnh hơi giật mình quay lại, một vòng tay ấm nóng túm lấy eo Quỳnh ôm chặt, làn hơi thở quen thuộc phả đến phía sau gáy, êm đềm, quyến rũ, không thể chối từ… Bằng cách nào đó Quỳnh bị một lực vừa ôn nhu dịu dàng vừa nồng nhiệt ấn Quỳnh vào cánh cửa, cả cơ thể dựa vào đó trụ lại, rồi thì… \”Bị\” dán chặt vào chị Tú trực diện, chị gục đầu lên vai Quỳnh, vòng tay ôm càng lúc càng chặt.
Miệng thỏ thẻ nghẹn ngào, tuôn câu nói nhẹ tựa hơi thở:
– Quỳnh, một chút thôi…
Một chút mong lung, một chút diệu vợi và một chút khó tin…
Đây là lý do chị đi nhanh hơn? Lý do gọi mình vào phòng, chốt cửa, lý do… Lòng Quỳnh bị một phen chấn động, trái tim rung rinh không thể thốt nên lời.