Đồng Ánh Quỳnh trong ngày hôm đó rất buồn, rất khó chịu không vui, nhưng rồi ngủ một giấc, qua ngày hôm sau cũng chính Quỳnh đi tìm chị trước, rốt cuộc bạn Quỳnh nhận ra giận chị là điều không nên, vì Tú chắc chắn sẽ để yên cho mình giận không điếm xỉa tới.
Quả thực khi Quỳnh chạy đến khoa quản trị để cùng chị đi ăn món sườn xào chua ngọt buổi trưa, Tú cực kì bình thản, như không có chuyện gì xảy ra, nếu Quỳnh mặt dày bắt chuyện với chị trước chị cũng có thể coi như ngày hôm qua Quỳnh không hề đùng đùng bất mãn.
– Em học bài tới đâu rồi? – Tú nhã nhặn xúc một miếng cơm ăn, vừa tiện miệng hỏi.
– Em học mỗi môn được một phần năm. – Quỳnh xụ mặt nói dối, rõ ràng cả ngày hôm qua giận chị học hành được chữ nào đâu, có điều, nếu Quỳnh giận chị thì cũng có mình Quỳnh buồn, mà chị giận Quỳnh thì Quỳnh buồn gấp đôi số đó.
– Cố học toán logic cho kỹ vào. – Chị không ngẩng mắt nhìn đứa nhỏ trước mặt, chỉ nhắc nhở vậy thôi, Quỳnh gật gù không biết có để ý hay không?
Học học học, lúc nào chị cũng nhắc chuyện học hành, không có cái gì khác nói ư? Vẫn còn ấm ức, Quỳnh xúc một muỗng cơm trong đĩa mình bỏ qua cho chị, xúc hết hành tây, rau cần, mấy thứ rau bổi Quỳnh không ăn được trong món sườn xào.
– Em không ăn được, chị ăn đi, bỏ thức ăn là phí lắm. – Ăn đi, ăn đi, coi như ăn nước bọt của em đi, coi như chị chủ động hôn em để xin lỗi. Haizzz bạn Quỳnh cao minh nghĩ ra tuyệt chiêu cực đỉnh để an ủi bản thân chính mình, nếu chị Tú biết được suy nghĩ tà ác lúc này chắc phải phụt máu chết. Hí hí
Tú thoáng dừng đũa, nhìn phớt qua Quỳnh một cái nhưng không có biểu tình gì, cúi xuống ăn tiếp, điềm đạm bình lặng ăn hết những thứ Quỳnh bỏ vào đĩa thức ăn của mình, không hề để ý bên đó thấp thoáng một nụ cười kín đáo hí hửng.
Âm thầm quan sát biểu hiện của Tú, thấy chị không phản đối ăn thức ăn thừa của mình khiến Quỳnh hả hê đến mức không còn cảm thấy ấm ức.
…
…
——————–
Mùa thi cuối cùng cũng qua, đại khái bạn Quỳnh chắc dư một vài điểm qua môn. Đầu óc ý thức rõ nếu bản thân rớt một môn nào, sẽ bị chị Tú nhai xương mất, ôi trời, nghĩ thôi đã rùng mình lạnh sống lưng, vậy nên những ngày cuối cắm mặt cắm mũi vùi đầu vào học bài, không dám hó hé.
Hôm nay đã có thể hẹn chị đi chơi, đáng lẽ Quỳnh cực kì vui mừng, nhưng trưa nay vừa nhận một cuộc gọi của bố, làm tâm trạng chùn hẳn, cái gì đến rồi cũng đến, sợ sệt rốt cuộc vẫn không tránh khỏi. Thi xong dĩ nhiên tuần sau là nghỉ tết.
Sân trường sau kì thi rất vắng thưa, chỉ có một vài sinh viên lác đác ra vào, Quỳnh sánh bước bên chị, có khi nhanh lên, lúc chậm lại hẳn y hệt tâm trạng chập chùng bây giờ, vừa thanh thản cũng vừa bất an.
– Chị Tú này. – Rốt cuộc Quỳnh không chịu nổi, lên tiếng trước.
– Hm?