[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] – 13. Toán logic. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] - 13. Toán logic.

Bữa ăn diễn ra rất vui vẻ, Quỳnh hoạt bát lại hào phóng, không khó lấy lòng mấy bạn chung phòng Tú, mọi người không chê trẻ con, ngược lại cảm thấy rất thoải mái.

Tú nhìn đồ ăn lần lượt được mang lên liền nhíu mày, nuốt khan một cái, Quỳnh gọi nhiều vầy biết bao nhiêu tiền cho nói. Chị không được vui, Quỳnh dĩ nhiên không để ý, thấy đồ ăn vơi dần, tiện tay vừa lau miệng vừa gọi phục vụ:

– Thực đơn.

Ôi trời, vẫn còn tâm trạng ư? Biểu cảm của Quỳnh không vó gì khác thường, còn hồ hởi bắt mọi người gọi thêm, cho đến khi không ai nhét nổi thêm cái gì vào bụng, Tú là người ít động đũa nhất.

Quỳnh nhận hoá đơn một cách kín đáo, thanh toán cũng kín đáo chẳng ai thấy bao nhiêu, chuyện tế nhị như thế họ dĩ nhiên không thắc mắc.

Bây giờ về hay sao? – Tuyết Ngân vừa vuốt bụng vừa hỏi.

À, Hương đưa Khuê đến hiệu sách mua ít đồ, mọi người về trước đi. – Đại Thần vội vã lên tiếng, bày đặc quan minh chính đại, rõ ràng chỉ là muốn đánh lẻ thôi mà. Hoa hậu đại thần hẹp hòi!

Vậy là hai người họ đứng lên chào tạm biệt đi trước.

Minh Thư và Tuyết Ngân nhìn nhau cười cười, vừa ăn của người ta ngập mặt xong đi làm con kì đà? >.< phòng này trước giờ luôn rất biết điều, lên tiếng trước:

À, mình và Thư cần đến siêu thị mua ít đồ nữa.

Hai người đứng lên, Minh Tú theo quán tính nghiêng người toang đứng lên, nhưng bàn tay lập tức bị một bàn tay khác túm chặt phía dưới, ấn xuống ghế không thể rời đi.

Chị cụp mắt nhìn…

Ôi! Đứa nhỏ này, Tú ngạc nhiên hướng mắt sang Quỳnh.

Hai chị đi hả? – Người kia giả vờ không quan tâm ánh mắt chị.

, lát nữa Quỳnh đưa Tú về giúp hai chị nha. – Ngân hí hoáy chào.

– Vâng! Tạm biệt.

Quỳnh đưa tay còn lại chào hai người đó, tự nhiên như hoàn toàn không hề dụng sức ấn tay Tú lại, rõ ràng lực đạo rất mạnh mà. @.@

Sánh bước cùng nhau trên con đường quen thuộc trong trường. Cảm giác ở bên Tú lúc nào cũng lâng lâng, vẹn nguyên như ngày đầu không bao giờ thay đổi.

Em có thấy mình hoang phí quá không? – Sau một hồi lâu im lặng, Tú lên tiếng phá tan không khí thanh tĩnh. – Thật ra chỉ cần dẫn mọi người ăn một quán bình thường là được, em làm như vậy có khi mọi người lại nói tôi quen em vì giàu có.

Nhận thấy thái độ không vui, thậm chí là hơi gay gắt của Tú, Quỳnh ớn lạnh.

Là lần đầu ra mắt, dẫu sao cũng nên đàng hoàng chứ! Em…em… À ừm, không… không, em không giàu có gì đâu, chỉ là em sẽ nhịn tiền ăn vào thời gian tới. – Quỳnh làm vẻ tội nghiệp cốt để chị không mắng, vã lại không muốn đem kinh tế gia đình ra yêu đương như Minh Tú nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.