[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] – 12. Tay trong tay – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Nắng Đời Tôi. [Quỳnhtú] - 12. Tay trong tay

Minh Tú nhỏ nhẹ chỉ cho Quỳnh một ghế trống dãy bàn thứ ba trong giảng đường:

Em vào trong đó đi.

Quỳnh ngoan ngoãn nghe lời, chị cũng bước vào ngồi cạnh.

Cả lớp đương nhiên ai nấy tròn mắt, Minh Tú đưa người yêu lên giảng đường học cùng?

Chuyện lạ có thật, khó tin nhưng vẫn xảy ra. Quả nhiên Đồng Ánh Quỳnh thật sự là người yêu của hoa khôi khoa quản trị, ai nấy trầm trồ ngưỡng mộ kẻ tốt số kia.

Rốt cục hoa thơm đã có chủ.

Tuy nhiên, trong lớp có một người vô cùng tức giận, hậm hực.

Nè cô, tôi thấy cô đang ngồi nhầm lớp? – Đại Quang khoanh tay đứng giữa lớp, lớn tiếng kiếm cớ gây sự.

Xin lỗi, Tú đưa em ấy lên học chung, Tú nghĩ không có gì quá đáng. – Minh Tú dù hơi khó chịu với thái độ của Đại Quang, nhưng tâm vẫn trầm tĩnh, chỉ nói một câu nhỏ nhẹ hoà hoãn.

Không! không phải… Là em đòi theo chị Tú. – Quỳnh thấy Mình Tú nhận lỗi thay mình liền luống cuống đỡ lời.

Dĩ nhiên là tại cô rồi, cái gì cũng tại cô, cứ đeo bám Minh Tú- Đại Quang nghe thấy càng tức giận quát lớn.

– Nè Quang, cậu sao vậy? Khuê vẫn hay đưa Hương lên đây học có gì đâu, giảng viên không cấm. – Lan Khuê bất bình lên tiếng giúp, rõ ràng là gây sự, dù hơi hậm hực vụ việc Tú hôm nay \”trọng sắc khinh bạn\”, đẩy mình ra phía sau ngồi. >.<

Vài người bạn khác lên tiếng bên vực khiến Đại Quang cứng họng không còn gì để nói, mắt anh ta đầy tơ máu, nghiến răng ném về phía Quỳnh cái nhìn thù hận nhất.

Vừa lúc chuông vào học vang lên, tất cả đành vào chỗ, rất nhanh giảng viên đã lên lớp.

Quỳnh vui lắm, hí hửng vì mình quả thật được dung túng đến nỗi kiêu ngạo, ngồi cạnh chị Tú bao giờ cũng cảm giác tim đập nhanh hơn. Có điều, chị rất chăm chú nghe giảng, không hề để tâm Quỳnh đang làm gì, chốc chốc ghi ghi chép chép. Thôi, đừng đòi hỏi nhiều, chỉ cần len lén nhìn chị là tốt rồi, chị Tú bình thường rất bận rộn, nếu không lên lớp cùng chị chắc sẽ không có nhiều thời gian đi với nhau.

Tú dĩ nhiên biết đứa nhỏ kia đâu có để tâm chữ nào của giảng viên, chỉ ngồi ngắm mình, nhưng là… chị tình nguyện để bị nó ngắm. >.< không ngọ nguậy quậy phá đã là rất ngoan. Căn bản Quỳnh cũng không cần nghe, vì đâu cần phải thi, có nghe cũng chưa chắc hiểu.

Chị đang chăm chú vì đến đoạn quan trọng, cả lớp im phăng phắt, chợt có bàn tay mát mẻ nắm lấy tay mình ở dưới bàn, trong phút chốc người Tú cứng đờ. Mất vài chục giây định thần sau khi giật mình, định thu tay về, nhưng bàn tay kia càng siết chặt. Đôi mày chị cau dính lại, quay sang Quỳnh, không thể lên tiếng nên dùng khẩu hình miệng và cả ánh mắt gay gắt cảnh cáo \”- Đồng Ánh Quỳnh!\”

Ờ, chị không lên tiếng được nên giả điên không hiểu là xong chứ gì, Quỳnh thậm chí không xấu hổ còn xiết chặt bàn tay chị hơn, nghiêng đầu nhìn Tú lém lỉnh, vẻ mặt tự nhiên khó tả, cứ như là không hề dụng sức sức giữ tay chị dưới bàn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.