Càng Nhiễm bước vào tẩm điện, đóng cửa lại, rồi lập tức ôm chặt lấy Tán Thanh Xuân mà nàng đã nhớ nhung suốt bao ngày.
Đôi mắt của Càng Nhiễm sáng ngời, trong giọng nói đầy ắp nỗi nhớ nhung: \”Thanh Thanh, ta rất nhớ ngươi.\”
Đuôi cáo của nàng không ngừng lắc lư, đầu cũng chôn vào hõm cổ của Tán Thanh Xuân, hít ngửi mùi hương trầm nhẹ, thanh thoát từ người hắn.
Tán Thanh Xuân cũng ôm lại vòng eo mềm mại của Càng Nhiễm, siết chặt nàng một chút.
Vòng eo của Càng Nhiễm lúc này mảnh mai hơn nhiều so với lúc nàng rời đi, một bàn tay có thể dễ dàng ôm trọn. Tán Thanh Xuân trong lòng càng thêm yêu thương.
Càng Nhiễm hôn lên cổ trắng nõn, thanh tú của Tán Thanh Xuân, vẫn là cảm giác mát lạnh như trước, nàng đã rất nhớ, đã lâu không gần gũi như vậy, nên không khỏi hôn mạnh tay một chút.
Nụ hôn nồng nhiệt khiến thân thể Tán Thanh Xuân khẽ run rẩy, không tự chủ phát ra một tiếng rên rỉ rất nhẹ.
Càng Nhiễm nghe thấy âm thanh ấy, tâm hồn như rạo rực, liền hôn lên môi Tán Thanh Xuân, chỉ vừa chạm vào, cơ thể cả hai như bị dòng điện chạm phải, đều không kìm được mà nhắm mắt lại.
Càng Nhiễm hôn nhẹ lên môi Tán Thanh Xuân vài lần, rồi không nhịn được mà nhẹ nhàng đưa đầu lưỡi vào, lưỡi mềm mại, thơm tho của nàng khẽ quấn lấy lưỡi Tán Thanh Xuân, mút mấy lần.
Tán Thanh Xuân cảm thấy một luồng rung động trong lòng, không tự chủ được mà tay siết chặt sau gáy nàng, làm nụ hôn thêm sâu sắc, thêm cuồng nhiệt.
Không khí xung quanh càng lúc càng nóng lên, Càng Nhiễm vuốt ve sống lưng tuyệt đẹp của Tán Thanh Xuân, rồi nhẹ nhàng bế nàng lên, cơ thể mềm mại của hai người dính sát vào nhau, nàng thì thầm gọi: \”Thanh Thanh.\”
Ánh mắt Tán Thanh Xuân bắt gặp ánh nhìn nóng bỏng của Càng Nhiễm, tai nàng thoáng đỏ lên, đôi mắt đẹp khép lại, ngón tay dài của nàng di chuyển xuống, nhẹ nhàng vuốt ve sau cổ Càng Nhiễm.
Cổ nàng mềm mại, da thịt như tơ lụa, bị ngón tay nàng khẽ lướt qua, khiến Càng Nhiễm cảm nhận được một làn sóng dịu dàng, hơi thở nàng lập tức dồn dập, không thể kìm lại mà hôn lên môi Tán Thanh Xuân, rồi bế nàng lên giường.
Nàng hôn vội vã, dọc theo cổ nàng, mái tóc mượt mà buông xuống, chạm vào xương quai xanh tinh tế của Tán Thanh Xuân.
Cảm giác ngứa ngáy từ đầu tóc chạm vào người khiến Tán Thanh Xuân cảm thấy một cơn rùng mình, từ khi mang thai, cơ thể nàng càng trở nên nhạy cảm hơn, sau một lúc bị Càng Nhiễm hôn, nàng không kìm được mà hơi thở dồn dập.
Cô ấy đặt tay lên cánh tay của Càng Nhiễm, mặt đỏ ửng vì bị cắn nhẹ, đẩy Càng Nhiễm ra một chút rồi nói: \”Trong bụng có con rồi, cẩn thận một chút, nửa tháng này không thể động phòng.\”
Càng Nhiễm lập tức đỏ mặt, vừa rồi, qua lớp y phục, cảm nhận được sự mềm mại còn lớn hơn trước rất nhiều.
Càng Nhiễm cúi đầu nhìn vào bụng nhỏ của Tán Thanh Xuân, tai cáo run rẩy, đứng dậy, cảm thấy hơi xấu hổ nói: \”Em quên mất, lần sau em sẽ cẩn thận hơn. Chị bận lâu như vậy, có đói không? Để em làm chút đồ ăn cho chị nhé?\”