Cang Nhiễm cùng Tán Thanh Xuân ra ngoài kiểm tra, phát hiện người bị thương nằm bất tỉnh là Song Chân, còn Hoa Triêu thì đã biến mất.
Vết thương trên người Song Chân vì cú chấn động vừa rồi mà nứt ra, nàng nôn ra máu đen, hai mắt nhắm chặt, trong tay vẫn nắm chặt vài chiếc lông vũ trắng muốt.
Cang Nhiễm không ngờ Hoa Triêu, ngày ngày trước mặt nàng nói mình là một chú chim yếu đuối, hóa ra lại có thể đánh bại cả tu sĩ động hư (8) kỳ. Đúng là giấu kỹ thật! Nếu biết sớm, nàng đã ra ngoài giúp Song Chân rồi, dù gì Song Chân cũng từng chăm sóc cho Tán Thanh Xuân, giúp nàng an thai.
Cang Nhiễm đỡ Song Chân dậy, thử dò hơi thở của nàng, may mà vẫn còn sống.
Cang Nhiễm ngẩng đầu nhìn Tán Thanh Xuân:
\”Song Chân bất tỉnh rồi, phải làm sao đây? Đưa nàng ấy về Thái Huyền Tông trước chứ?\”
Tán Thanh Xuân nhíu mày:
\”Để ta chữa thương cho nàng ấy trước, rồi cho nàng ấy uống ít đan dược.\”
Nói rồi, Tán Thanh Xuân cúi người, truyền một ít linh khí vào cơ thể Song Chân, sau đó lấy lọ thuốc từ bên hông nàng ấy, rót ra hai viên đan dược, đút vào miệng nàng.
Vết thương trên người Song Chân dần ngừng chảy máu, Cang Nhiễm thở phào nhẹ nhõm:
\”Vậy là đã chữa xong rồi sao?\”
Tán Thanh Xuân thở dài:
\”Nàng ấy vốn đã bị thương nặng khi vào bí cảnh hái thuốc, vừa rồi lại giao đấu với người khác, ngoại thương chưa lành mà còn sinh nội thương. Đưa về tông môn trước, ta sẽ viết thư cho môn chủ Vạn Dược Môn nhờ xem giúp.\”
\”Được, để ta điều khiển Vân Ẩn Chu, đưa mọi người trở về tông môn.\”
Cang Nhiễm triệu hồi Vân Ẩn Chu, đỡ Tán Thanh Xuân lên trước, sau đó cõng Song Chân lên thuyền. May mà họ chưa đi quá xa, chỉ mất chưa đầy nửa ngày đã về đến Thái Huyền Tông.
Lâm Minh Nguyệt vừa thấy sư tôn được Cang Nhiễm cõng vào Phù Dao Điện, lập tức chạy tới đỡ lấy Song Chân, đưa nàng ấy lên giường.
Lâm Minh Nguyệt cho Song Chân uống một ít linh dịch, rồi lấy thêm vài viên đan dược mà Song Chân thường dùng. Một lúc sau, Song Chân mới từ từ tỉnh lại.
Trong tay nàng vẫn nắm chặt lông vũ, đôi mắt đỏ hoe đảo quanh nhìn mọi người, không thấy Hoa Triêu đâu, lập tức vì tức giận mà phun ra một ngụm máu tươi, suýt nữa lại ngất đi.
Tán Thanh Xuân vội đỡ lấy lưng Song Chân, giúp nàng điều hòa linh khí đang cuộn trào mãnh liệt trong cơ thể:
\”Sư muội, muội khó khăn lắm mới tỉnh lại, không thể tiếp tục tức giận nữa.\”
Song Chân nước mắt lăn dài, siết chặt ngón tay đỏ bừng, cả người run rẩy:
\”Sư tỷ, cả gia tộc ta từ già đến trẻ đều vì nàng ta mà chết, mối thù này không đội trời chung! Ta không thể giết nàng ta, làm sao báo thù rửa hận cho tộc nhân của ta đây!\”
Cang Nhiễm không ngờ một người mạnh mẽ và lạnh lùng như Song Chân lại bị ép đến mức rơi lệ. Tình huống này hoàn toàn trái ngược với những gì Hoa Triêu từng nói với nàng.