Trên đường xuống núi, Càng Nhiễm và con nhím lớn nhỏ ôm gói đồ, đôi mắt không ngừng rơi lệ.
Càng Nhiễm đang chìm trong nỗi buồn, nghe thấy con nhím bên cạnh nức nở nói: \”Đại vương, buồn quá, lúc rời khỏi Hồ Hồ Sơn không có buồn như bây giờ.\”
Con nhím vừa dùng chân lau nước mắt, vừa nhìn đại vương cũng đang rơi nước mắt.
Càng Nhiễm vỗ đầu nó, giọng khàn khàn an ủi: \”Chúng ta làm xong việc rồi sẽ quay lại nhanh thôi, sao em cũng buồn như vậy, là không nỡ tiểu Xin sao?\”
Con nhím ngây ngô nhìn, trong mắt đầy sự ngốc nghếch: \”Em đang nghĩ có lẽ lâu lắm nữa mới được ăn thịt khô từ Linh Thú Đường rồi, thịt khô đó ngon lắm.\”
Càng Nhiễm nghẹn lời: \”Em mất đi chỉ là thịt khô thôi, còn tôi mất đi đạo lữ, sao cứ khóc mãi vậy?\”
Con nhím thở dài: \”Nhưng đại vương, em nghĩ đến việc sau này không còn được ăn thịt khô miễn phí nữa, em liền muốn khóc, nước mắt tự dưng rơi ra.\”
Càng Nhiễm im lặng: \”Đại vương sẽ không để em đói đâu, em có thể có chút tự trọng không?\”
Con nhím oà lên hai tiếng: \”Vậy em không muốn ăn thịt khô nữa, em không cần đại vương nuôi, em sẽ tự đi săn!\”
Càng Nhiễm xoa trán: \”Bây giờ em có chút tự trọng rồi, nhưng ai dạy em một con nhím lại biết oà oà như vậy?\”
Con nhím ngừng oà oà, vui vẻ nói: \”Lúc em cho mấy người đó xoa bụng, họ hỏi em có thể oà oà không, em liền oà oà, họ cho em nhiều linh quả và đan dược, còn khen em dễ thương.\” (Editor: bé nhím của t khờ quá)
\”không chỉ bị xoa bụng bởi bọn người hạ lưu, mà còn phải phối hợp phát ra tiếng kêu dễ thương như vậy, cái này và việc ép buộc một nữ quái tốt là có sự khác biệt gì?\”
May mà Tiểu Thích Duệ vẫn chưa hóa hình thành người, nếu không nàng không thể tưởng tượng được cảnh tượng đó sẽ như thế nào…
Càng Nhiễm bóp trán: \”Lần sau đừng đi bán thân khắp nơi nữa, trông thật tội nghiệp.\” (Editor: chưa hoá người thì đã bị sờ soạn =]]])
Tiểu Thích Duệ vẻ mặt chân thành: \”Đại vương, ta không tội nghiệp đâu, tay của họ mềm mại, xoa rất thoải mái, như mát xa vậy, còn cho ta đồ ăn ngon.\”
Càng Nhiễm giơ tay bịt miệng Tiểu Thích Duệ: \”Được rồi, đừng nói nữa, càng nói càng cảm thấy rất… dâm đãng.\”
Tiểu Thích Duệ dừng lại, nghi hoặc hỏi: \”Được rồi, đại vương, chúng ta không về Hồ Hồ Sơn à, sao phải đi nơi khác làm gì?\”
Càng Nhiễm nghiêm túc nói: \”Phải đi tìm một bí cảnh, khi ta rời đi đã nói với Bát Thập rồi, phải tìm cách sửa chữa nó, bí cảnh đó không dễ tìm, ta cũng không biết liệu có thể tìm thấy hay không.\”
Càng Nhiễm nhớ rõ nơi bí cảnh đó tên là Thần Kiếm Mộ, bên trong không chỉ có thần binh tuyệt thế, mà còn có một viên Thần Hỏa Huyền Tinh, nam chủ nhờ vào Thần Hỏa Huyền Tinh mà tôi luyện linh kiếm thành Thần Kiếm, tiêu diệt khắp nơi.
Nam chủ lúc ban đầu cùng người khác tiến vào một bí cảnh bình thường, vô tình mở ra bí cảnh ẩn giấu, rơi vào Thần Kiếm Mộ một mình, lúc đó có người còn nhanh hơn nam chủ một bước, nhưng cuối cùng thất bại trong việc cướp đoạt Thần Hỏa Huyền Tinh, chỉ có thể bỏ trốn khỏi bí cảnh.