Trong núi không có năm tháng, một khi đã bắt đầu bế quan tu luyện, thời gian trôi qua nhanh chóng như nước chảy.
Tán Thanh Xuân tu luyện trong động phủ, Càng Nhiễm thì tu luyện trên ngọn núi nhỏ phía trên động phủ, ban ngày ngồi xếp bằng, ban đêm thì tu hành dưới ánh trăng.
Có lẽ là do trước đó bị thương, linh khí trong cơ thể đã hao tổn không ít, cơ thể cảm nhận tình trạng của nàng không ổn, cảm giác nóng nảy và động tình lâu nay không xuất hiện lại bám riết lấy nàng.
Với Càng Nhiễm mà nói, điều này cũng coi như giảm bớt một phần phiền phức, trong những ngày bế quan này, nàng đã bổ sung lại linh khí, đồng thời luyện hóa và giải trừ một nửa phần ma khí có kích thước bằng nắm đấm mà nàng đã nhốt lại trong cơ thể.
Nàng liên tiếp thăng lên hai tầng nhỏ, trải qua sấm sét, tiến vào tầng thứ chín của kỳ hóa hình (6). Lúc này, tu vi hóa hình trong cơ thể Càng Nhiễm như một chậu nước, đầy đến mức sắp tràn ra ngoài.
Tu vi thực sự của nàng có thể sánh ngang với tu sĩ tầng một của kỳ Ngưng Hồn (7), tiếc là vẫn thiếu một chút cơ duyên để phá vỡ được bức tường Ngưng Hồn, Càng Nhiễm đã quanh quẩn ở đây mấy ngày, cuối cùng vẫn không tiến thêm được một chút nào.
Càng Nhiễm biết rằng việc này cần phải có cơ duyên tu luyện, cơ duyên của nàng không ở đây, cứ ép buộc cũng vô ích, nàng không tiếp tục đột phá mà chuyển sang nghiên cứu dị hỏa.
Ngày đó, Càng Nhiễm chỉ chia ra một nhóm dị hỏa, vì trước đó khi chẻ đôi hỏa chủng khiến thần thức của nàng bị thương, sau đó nàng không hành động mù quáng nữa, mà đã thử nghiệm nhiều lần, phát hiện ra mình có thể chia ra ba nhóm dị hỏa nữa.
Càng nhiều hơn nữa thì không được, đầu óc sẽ đau, nàng không dễ dàng kiểm soát bốn nhóm dị hỏa, có lẽ như Tán Thanh Xuân nói, tôi luyện cũng là một cách để gia tăng sức mạnh cho dị hỏa.
Càng Nhiễm lại lấy thanh kiếm từ trong túi trữ vật ra, dưới dị hỏa, thanh kiếm vẫn sáng lên ánh sáng lạnh, quả thật là một thứ bướng bỉnh như Bát Thập.
Thanh linh kiếm treo trước người, bốn nhóm dị hỏa bao quanh, thanh kiếm giống như những gì Tán Thanh Xuân đã nói, dù dị hỏa có xâm lấn thế nào, nó cũng không hề biến dạng.
Cần biết rằng, Càng Nhiễm dùng yêu lực tác động lên dị hỏa, dễ dàng có thể tạo ra một biển lửa.
Đối diện với ngọn lửa mãnh liệt như vậy, nhiệt độ cao như vậy, Bát Thập vẫn đứng vững, không rung chuyển một chút nào, như một con cá khô nằm yên không lật được.
Ánh sáng sắc bén bao quanh thanh kiếm từng tầng từng lớp lan ra, quả thật là khó bị lửa đốt, giống như đang phát ra một sự chế giễu vô hình.
Càng Nhiễm tức giận nắm chặt móng vuốt, hận không thể lấy búa sắt đánh cho Bát Thập (80) một trận, đập nó thành Bốn Mươi!
Càng Nhiễm nghiến răng, nghĩ mãi không ra, thanh kiếm hỏng nổi, sao lại có thể chống lại dị hỏa được chứ?
Càng Nhiễm nghĩ: \”Có phải gặp phải bảo vật mạnh hơn, đánh nhau không lại bị người ta đánh cho thành như vậy?\”