[Bhtt – Ai] Thanh Xuân Tiên Vương Mang Thai Cáo Con Của Tôi – Chương 116: Tiểu Thích Duệ Hằng Ngày (2): Ăn Nóng, Đừng Ngại – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Ai] Thanh Xuân Tiên Vương Mang Thai Cáo Con Của Tôi - Chương 116: Tiểu Thích Duệ Hằng Ngày (2): Ăn Nóng, Đừng Ngại

Tiểu Thích Duệ gãi đầu, mãi không hiểu vì sao Trịnh Minh Xin lại gọi nàng là Tiểu Hải Đản, còn nói nàng vàng hơn cả hạt dẻ.

Nàng tỏ ra uất ức, đi tìm Đại Vương, bàn chân nhỏ đặt lên tà váy của Đại Vương, chiếc mũi nhọn nhỏ đen tuyền hơi run lên.

Càng Nhiễm nhìn vào đôi mắt đen long lanh của Tiểu Thích Duệ, không nhịn được cười: \”Quả thật là khá giống đấy.\”

Tiểu Thích Duệ cuộn mình thành một quả cầu gai, lăn qua lăn lại trên tà váy của Đại Vương, giận dỗi: \”Không giống, ta là Tiểu Thích Duệ, không phải Tiểu Hải Đản.\”

Những viên gạch trên mặt đất bị những chiếc gai của Tiểu Thích Duệ chọc ra những vết lõm nông, nhìn có vẻ nàng thật sự đang phiền lòng.

Càng Nhiễm dùng một ngón tay chặn lấy bụng mềm của Tiểu Thích Duệ, ngừng nàng khỏi lăn qua lăn lại, rồi dùng đầu ngón tay chọt chọt khuôn mặt lông lá của nàng: \”Hải Đản rất ngon mà, chắc ngươi chưa ăn bao giờ đúng không?\”

(Editor chú thích: Hải đản (海胆) là tên gọi của một loại sinh vật biển, còn được biết đến với tên gọi là \”nhím biển\” trong tiếng Việt – cre: Chat GPT)

Tiểu Thích Duệ nghe thấy hải đản có thể ăn được, những chiếc gai trên người nàng lập tức mềm xuống: \”Ngon à? Ta chưa ăn bao giờ, Đại Vương, ta muốn ăn.\”

Càng Nhiễm xoa đầu nàng: \”Để ta tìm người mua một ít về, Thanh Thanh và Tiểu Hồ ly chắc cũng chưa ăn bao giờ, khi đó ta sẽ làm món hải đản hấp trứng cho các ngươi, chắc rất hợp để cho mấy đứa nhỏ ăn.\”

Đôi mắt Tiểu Thích Duệ sáng lên, liên tục gật đầu: \”Tốt quá.\”

Nàng theo bên cạnh Đại Vương, cùng đi đến Linh Thực Đường của Thái Huyền Tông.

Linh Thực Đường đang làm món thịt rán giòn, thấy Càng Nhiễm và Tiểu Thích Duệ đến, liền gắp cho mỗi người một đũa.

Tiểu Thích Duệ ngồi ngoài cửa, ăn ngon lành, Càng Nhiễm đưa cho Linh Thực Đường một túi linh thạch, nhờ hắn giúp mua một ít hải đản về.

người Linh Thực Đường vỗ ngực nói: \”Yên tâm đi, ta có mối với ngư dân ven biển, ngày mai sẽ gửi đến cho các ngươi.\”

Hắn cầm muôi lớn, lại múc thêm hai đĩa thịt rán giòn nhỏ, đưa cho Càng Nhiễm và Tiểu Thích Duệ.

Tiểu Thích Duệ theo Càng Nhiễm cầm thịt rán giòn, rồi nhảy lên mái nhà cao cao, đi xem mọi người luyện kiếm.

Gió thổi qua bộ lông mềm mại của nàng, cảm giác thật dễ chịu, đệ tử nội môn Thái Huyền Tông đều mặc đồng phục đệ tử, dưới những cây thông vạn niên, những thanh kiếm linh sáng bóng tỏa ra ánh sáng bạc chói mắt dưới ánh mặt trời, từng người múa kiếm, nhẹ nhàng như chim oanh vũ, đẹp đến mức như một bức tranh phong cảnh.

Tiểu Thích Duệ vừa ăn vừa nhìn, đột nhiên thấy Trịnh Minh Xin, nàng mặc áo pháp bào màu trắng, tay áo và cổ áo đều thêu hoa sen vàng, ngoài chiếc dây buộc tóc đỏ trên đầu, bộ trang phục còn lại giống như bao đệ tử khác trong môn phái.

Nàng đứng ở hàng đầu tiên, gương mặt trắng trẻo có một chút mỡ trẻ, ánh mắt trong sáng, dưới ánh sáng buổi sáng, ánh mắt nàng ánh lên màu vàng, động tác vung kiếm thật có vẻ phong độ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.