Không khí trong phòng tràn ngập mùi hương mê hoặc như hoa đào.
Hồ ly tinh dùng hết sức lực của mình, quyết tâm kéo vị tiên vương cao quý không thể với tới này xuống thế gian. Cái đuôi to của nàng bị xoa bóp mấy lần vẫn chưa đủ, liền không chút do dự quấn lấy cổ tay thon gọn của tiên vương.
Cả mùa xuân, hồ ly đều bận rộn chăm sóc con nhỏ, ngay cả kỳ động tình cũng bị kiềm chế, giờ đây nàng muốn đòi lại tất cả những gì đã mất.
Nàng cúi xuống, say mê hôn lên đôi môi của Tán Thanh Xuân, đôi môi đỏ mọng bị nàng cắn chặt, đến mức gần như làm máu rỉ ra.
Tán Thanh Xuân dùng ngón tay dài mượt của mình vuốt ve sống lưng của Cang Nhiễm, thở nhẹ, không nhịn được mà siết chặt và xoa nắn cái đuôi hồ ly của nàng.
Cảm giác tê dại mãnh liệt chạy dọc đến xương cụt, Cang Nhiễm ngừng một chút, hôn nhẹ nhàng hơn, thấy đầu lưỡi hồng hào của Tán Thanh Xuân, tim nàng bỗng đập nhanh hơn, mở môi Tán Thanh Xuân ra, dùng lưỡi mềm mại của mình dụ dỗ nàng.
Tán Thanh Xuân nhẹ nhàng đưa đầu lưỡi ra ngoài đôi môi đỏ, ngay lập tức bị Cang Nhiễm dùng đôi môi hồng hào nhẹ nhàng hút lấy.
Đôi môi mát lạnh hút lấy lưỡi nhỏ mềm mại, như thể một luồng điện chạy qua, khiến hơi thở của Tán Thanh Xuân ngay lập tức trở nên gấp gáp.
Cang Nhiễm vẫn không buông lỏng nụ hôn, đầu lưỡi quấn quýt, nhẹ nhàng khuấy động, không ngừng nuốt lên xuống, khiến gương mặt nàng đỏ bừng, cơ thể ngày càng nóng bừng lên.
Cang Nhiễm là một con hồ ly rất bá đạo, nhất định phải thỏa mãn chính mình, không ngừng mút lấy đầu lưỡi mềm mại của Tán Thanh Xuân, dù thế nào cũng không chịu buông ra.
Tán Thanh Xuân dùng ngón tay bóp nhẹ tai hồ ly của Cang Nhiễm, kéo nàng ra một chút, giọng nói khàn khàn cất lên: \”Hồ ly háo sắc.\”
Cang Nhiễm bị xoa nắn đến mềm nhũn, vòng tay qua eo Tán Thanh Xuân, hôn lên tai nàng, giọng nói nhỏ nhẹ nũng nịu: \”Nhưng mà, Thanh Thanh, ta vẫn chưa ăn no.\”
Hơi thở thơm mùi lan tỏa nơi tai Tán Thanh Xuân, thân hình yêu kiều của Cang Nhiễm áp sát, quyến rũ hơn cả yêu tinh.
Cang Nhiễm đặt tay lên lớp vải mềm mại, má không ngừng cọ nhẹ lên cổ Tán Thanh Xuân, giọng điệu làm nũng: \”Ta muốn ăn.\”
Tán Thanh Xuân hơi xao động, khẽ cắn môi: \”Không được, đó là để dành cho con, tối con cần ăn.\”
Cang Nhiễm đỏ mặt, hôn lên chiếc cổ thon dài thanh tú của Tán Thanh Xuân: \”Con bây giờ phải ăn thịt rồi, nó không thích nữa. Đại hồ ly chưa ăn bao giờ, đại hồ ly thích ăn.\”
Tán Thanh Xuân nhìn thấy trong mắt Cang Nhiễm đầy dục vọng, đuôi mắt yêu kiều nhiễm chút xuân sắc, vừa mê hoặc vừa ngây thơ.
Cang Nhiễm hôn nhẹ lên dái tai trắng mịn của nàng, hơi ấm mềm mại phả tới, khiến Tán Thanh Xuân không tự chủ mà cắn môi mạnh hơn.
Tán Thanh Xuân siết chặt tay đang nắm đuôi hồ ly, giữ lấy gáy Cang Nhiễm, xoay người đẩy nàng xuống giường.
Cang Nhiễm còn chưa kịp phản ứng đã bị Tán Thanh Xuân hôn lên cổ, nơi nhạy cảm của nàng, không kìm được mà bật ra tiếng rên khẽ, đôi mắt long lanh ngấn nước.