Diệp Thanh chỉ nghĩ Giang Cẩm Hoa thật s muốn ra ngoài hít thở không khí, liền cứ thế ôm lấy nàng, ngồi bên đống lửa sưởi ấm.
\”Nói ra thì, vị điện hạ kia chắc giờ cũng đã về đến Kinh Thành rồi, chắc cũng đã đưa thư đến nhà ngươi rồi, nên đừng quá lo lắng.\” Diệp Thanh mỉm cười nói.
\”Ừ, chắc vậy, chỉ là lúc đó bọn mình còn chưa xác định sẽ đi đâu, nếu không thì người nhà chắc đã cho người đến tìm rồi.\” Ánh mắt Giang Cẩm Hoa dừng lại trên người Diệp Thanh.
Sau đó nàng tiếp tục nói đến chuyện nhà mình: \”Nhà ta phụ mẫu đều còn, còn có một tỷ tỷ lớn hơn ta hai tuổi, đều là những người rất dễ sống chung.\”
\”À à.\” Diệp Thanh ừ hai tiếng lấy lệ, không hiểu sao Giang Cẩm Hoa lại đột nhiên nói đến chuyện nhà mình.
Thấy Diệp Thanh chỉ phụ họa qua loa, Giang Cẩm Hoa thở dài một hơi, trừng mắt liếc cô một cái, \”Vẫn thấy lạnh, ôm chặt hơn chút đi.\”
\”Hay là vẫn nên đắp chăn đi, đắp chăn vẫn ấm hơn mà.\” Diệp Thanh nói xong lại định kéo chăn ra.
Giang Cẩm Hoa lại vùng ra khỏi lòng cô, hừ lạnh một tiếng với Diệp Thanh rồi xoay người trở lại xe ngựa.
Nàng chẳng lẽ không biết đắp chăn sẽ ấm hơn sao? Nhưng chẳng phải là vì muốn ở gần Diệp Thanh thêm một chút, tâm sự mấy lời thân thiết đó à? Kết quả người ta chẳng hề cảm kích, nàng thật sự hết cách rồi.
Diệp Thanh thấy Giang Cẩm Hoa bỏ đi, trong lòng còn hơi mơ hồ, sao hình như lại giận nữa rồi?
Nhưng cô vẫn kéo chăn về phía mình, quả thật hơi lạnh, vẫn nên đắp chăn thì hơn.
Diệp Thanh ngồi chờ đến nửa đêm mới gọi Tống Chiêu dậy thay ca, rồi mới quay về nghỉ ngơi, may mà cả đêm bình an vô sự.
Sáng sớm hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Diệp Thanh cùng mọi người liền lên đường đến một trấn phía trước, những thành trấn này trước đó đều đóng chặt cửa thành, nhưng vì dịch bệnh đã được kiểm soát nên giờ mới mở cửa trở lại.
Buổi trưa, bọn họ chỉ ăn tạm vài món điểm tâm, sau đó tiếp tục lên đường, đến khi trời chạng vạng tối mới vào được trong trấn.
Chỉ là so với Nhiêu Châu bên kia, trấn nhỏ này có vẻ hiu quạnh hơn nhiều, lại thêm trời sắp tối, trên đường hầu như không thấy ai.
Diệp Thanh bọn họ tìm một khách điếm, đồ đạc trên xe ngựa vẫn còn đặt ở xa, chỉ lấy những thứ cần dùng buổi tối rồi cùng nhau bước vào khách điếm.
Trong đại sảnh của khách điếm thưa thớt người, chỉ có lác đác hai ba bàn đang ăn uống, Diệp Thanh cùng mọi người tìm đại một bàn trống rồi ngồi xuống.
Tiểu nhị lập tức chạy tới, \”Chư vị khách quan muốn ăn gì ạ?\”
Diệp Thanh liếc nhìn thực đơn, thấy bên trên là vài món khá đơn giản.
\”Cá chép kho, gà quay, hẹ xào khoai tây sợi…\” Diệp Thanh gọi một loạt món, tiểu nhị vui vẻ cười hớn hở chạy đi chuẩn bị.
Không bao lâu sau, từng món ăn được bưng lên, Diệp Thanh bọn họ gọi món xem như là nhiều nhất trong số các bàn.
Tiểu bảo bối đã sớm đói, chỉ tay vào đĩa thịt gà trên bàn, mở miệng nói: \”Tỷ tỷ, muội muốn ăn cái kia.\”