Diệp Thanh hối hận muốn chết, sớm biết Giang Cẩm Hoa sẽ đút cô ăn cơm, cô chắc chắn đã không xuống xe. Giờ thì hay rồi, cả tiểu đoàn tử và Tống Chiêu đều thấy cảnh mình bị đút ăn, Diệp Thanh bây giờ chỉ muốn khóc.
Giang Cẩm Hoa thu dọn nồi bát xong, quay lại nhìn Diệp Thanh, liền thấy cô vẫn ngồi ở đó với dáng vẻ tội nghiệp, Giang Cẩm Hoa cong cong chân mày, cười nói: \”Sao thế? Trông chẳng có chút tinh thần nào cả.\”
Diệp Thanh lắc đầu, \”Không sao, chúng ta về nghỉ thôi.\”
Thấy Diệp Thanh mặt mày u sầu, Giang Cẩm Hoa càng thấy buồn cười, nàng đỡ Diệp Thanh dậy, dìu cô trở lại xe ngựa.
Đợi đến khi về lại trong xe, Giang Cẩm Hoa mới mở miệng: \”Ta bảo ngươi ăn cơm trong xe, ngươi cứ nhất quyết muốn xuống, giờ thì hay rồi ha?\”
Diệp Thanh tội nghiệp gật đầu, được rồi, thể diện của cô lần này coi như mất sạch.
Giang Cẩm Hoa nhìn cô mà bật cười, \”Có gì to tát đâu, chẳng phải là ta đút cơm cho ngươi thôi sao? Chuyện nhỏ mà, nằm xuống nghỉ đi.\”
Vừa nói, Giang Cẩm Hoa vừa dìu Diệp Thanh nằm xuống.
Lần này Diệp Thanh ngoan ngoãn hẳn, không nghe lời Giang Cẩm Hoa thì chỉ có càng thảm hơn.
Khi đến giờ ngủ tối, Giang Cẩm Hoa vẫn như mọi khi, tỏa ra tín hương của mình, như vậy không chỉ giúp Diệp Thanh dễ ngủ mà còn có lợi cho việc hồi phục vết thương.
Mà mấy ngày nay Diệp Thanh cũng đã quen với việc chìm vào giấc ngủ trong hương đào phảng phất ấy.
Lại ba ngày nữa trôi qua, bọn họ đã sắp đến ranh giới Nhiêu Châu. Tối đến, Diệp Thanh và mọi người nghỉ lại trong một cánh rừng nhỏ ngoài thành, xung quanh cũng có những nạn dân định sáng sớm vào thành. Đến được Nhiêu Châu, nạn dân nào có chút bạc trong người là có thể mua được lương thực, coi như giữ được mạng.
Trong khoang xe ngựa, Giang Cẩm Hoa đang tháo băng gạc trên người Diệp Thanh. Nàng tháo chỉ trên vai trái của Diệp Thanh, sau đó dùng iod và dung dịch sát trùng khử trùng cho vết thương, nhưng giờ Diệp Thanh gần như không còn cảm thấy đau, vết thương đã hồi phục rất tốt.
\”Vẫn nên băng lại thêm vài ngày nữa, đợi vài ngày nữa lành hẳn rồi mới tháo ra.\” Giang Cẩm Hoa nói.
Diệp Thanh gật đầu, \”Ừ, nghe theo ngươi. Mai đến thành Nhiêu Châu rồi, tìm một chỗ ổn định nghỉ ngơi cho đàng hoàng, ta sắp thành người rừng thật rồi.\”
Không chỉ Diệp Thanh, ngay cả Giang Cẩm Hoa cũng vậy, hai người họ đã lâu rồi chưa được tắm. Nhưng Giang Cẩm Hoa vẫn nhắc nhở: \”Dù đến Nhiêu Châu cũng không được vội tắm, vết thương trên người ngươi còn phải dưỡng thêm vài ngày nữa.\”
\”Gì cơ? Nhưng ta sắp thối luôn rồi.\” Diệp Thanh suýt phát điên, khó khăn lắm mới đến được chỗ có thể tắm, thế mà Giang Cẩm Hoa lại không cho cô rửa.
\”Nhịn một chút là qua thôi, cùng lắm ta giúp ngươi gội đầu.\” Diệp Thanh mới vừa tháo chỉ, Giang Cẩm Hoa cảm thấy ít nhất phải dưỡng thêm ba, bốn ngày nữa.
Diệp Thanh thở dài thật sâu, \”Vậy cũng được.\”
Thật ra vết thương của Diệp Thanh mấy hôm nay đã ổn định, ban đêm cũng không còn sốt nữa, nhưng mấy ngày nay Giang Cẩm Hoa vẫn ở chung với cô, để Diệp Thanh ở cùng Tống Chiêu, Giang Cẩm Hoa không yên tâm.