Diệp Thanh uống thuốc xong liền lại nhắm mắt nghỉ ngơi, Giang Cẩm Hoa thì vẫn ôm chặt lấy cô, sợ rằng Diệp Thanh sẽ không vượt qua được cửa ải này.
Nàng lại thức suốt một đêm để canh chừng. May thay, đến lúc trời tờ mờ sáng, thân nhiệt của Diệp Thanh cuối cùng cũng không còn quá nóng nữa.
Tống Chiêu cũng đã dậy từ sớm, nấu một nồi cháo gạo trứng vịt muối. Cô đem cháo đưa vào cho Giang Cẩm Hoa và Diệp Thanh.
\”Giang cô nương, ngươi ra ngoài ngủ một lát đi, để ta chăm sóc chủ nhân.\” Tống Chiêu thấy tinh thần của Giang Cẩm Hoa cũng không tốt lắm, vội nói.
\”Không cần, cứ để ta làm, tối qua nàng lại phát sốt, may mà bây giờ không sao rồi.\” Giang Cẩm Hoa đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt Diệp Thanh.
\”Diệp Thanh, tỉnh dậy đi, ăn chút gì rồi hãy ngủ tiếp.\”
Diệp Thanh theo phản xạ dụi nhẹ mặt vào lòng bàn tay của Giang Cẩm Hoa, sau đó mới mở mắt ra, \”Giờ chúng ta đang ở đâu?\”
\”Chắc không còn xa Nam Giang nữa rồi, ngươi thấy thế nào? Vai còn đau không?\” Giang Cẩm Hoa cẩn thận hỏi.
Tinh thần của Diệp Thanh rõ ràng đã khá hơn rất nhiều so với lúc mới bị thương hôm trước. Ánh mắt cô nhìn về phía Giang Cẩm Hoa: \”Đỡ hơn nhiều rồi, không còn đau lắm nữa, chỉ là hơi đói.\”
\”Tống Chiêu nấu cháo rồi, để ta đút ngươi ăn.\” Giang Cẩm Hoa nói xong, đỡ Diệp Thanh ngồi dậy, để cô tựa vào trong lòng mình.
Giang Cẩm Hoa bưng bát cháo tới, Diệp Thanh đưa tay phải ra muốn tự cầm, nhưng bị Giang Cẩm Hoa tránh đi: \”Để ta đút là được.\”
\”Không cần đâu, tay phải ta vẫn còn dùng được.\” Diệp Thanh bây giờ chỉ thấy đau bên vai trái, những chỗ khác thì không sao, mấy cú đá trước đó cũng chỉ là thương ngoài da, nghỉ ngơi một ngày một đêm, cô đã hồi phục được kha khá.
Giang Cẩm Hoa thấy Diệp Thanh không cần mình đút, hốc mắt lập tức đỏ lên, nước mắt cũng không kìm được mà rơi xuống từng giọt.
Diệp Thanh hoảng hốt ngay, ở góc độ này cô khó mà đưa tay lên lau nước mắt cho nàng, vội vàng nói: \”Được được được, ngươi đút, tất cả nghe theo ngươi được chưa? Đừng khóc nữa, mắt sưng hết cả rồi.\”
Nói rồi, Diệp Thanh vẫn cố vươn tay phải lên, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt bên má Giang Cẩm Hoa.
Nghe cô chịu để mình đút cháo, Giang Cẩm Hoa mới hít mũi một cái, cố gắng ngừng khóc.
Nàng dùng tay áo lau qua nước mắt, rồi bưng bát cháo lên, cẩn thận múc từng thìa, thổi nguội, rồi mới đưa đến bên môi Diệp Thanh.
Diệp Thanh muốn nói không cần phiền như vậy, nhưng lời vừa đến miệng lại nuốt ngược trở vào, sợ lại khiến người ta khóc.
Vì vậy cô chỉ có thể nằm trong lòng Giang Cẩm Hoa, hưởng thụ dịch vụ chuẩn tám sao, một bát cháo gạo trứng vịt muối, không bao lâu đã ăn sạch.
\”Muốn ăn nữa không? Ta đi múc thêm.\” Thấy tinh thần Diệp Thanh hôm nay tốt hơn nhiều, Giang Cẩm Hoa cũng vui vẻ theo.
Diệp Thanh lắc đầu, \”Không cần nữa, à, ngươi giúp ta gọi Tống Chiêu vào một chút.\”