[Bhtt – Abo – Lilyholic] Xuyên Thành Tra A Trong Truyện Cổ Đại Chạy Nạn _ Ltp – Chương 70 – 71 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Abo – Lilyholic] Xuyên Thành Tra A Trong Truyện Cổ Đại Chạy Nạn _ Ltp - Chương 70 - 71

Trong mấy ngày tiếp theo, nhóm của Diệp Thanh không gặp phải phiền toái gì. Ba ngày sau, cuối cùng bọn họ cũng tới được Tương Châu. Chỉ là cũng giống như lần trước, tại Tương Châu cũng có không ít lưu dân đang trốn về phía Nam, mà những người muốn vào thành đều bị chặn lại trước cổng.

Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này Diệp Thanh không dừng lại để xem náo nhiệt, mà trực tiếp đánh xe rời đi.

Những ngày này, vết thương sau lưng của Tống Chiêu đã gần như lành hẳn. Ngày ngày uống nước linh tuyền giúp vết thương hồi phục nhanh chóng, mấy hôm nay Tống Chiêu thậm chí còn không uống thuốc. Sau khi sức khỏe hồi phục, cô nhất quyết không chịu ở lại trong xe nữa, thế là người đánh xe biến thành Diệp Thanh và Tống Chiêu mỗi người một bên, còn Giang Cẩm Hoa và tiểu gia hỏa thì nghỉ ngơi trong xe.

Nhờ có xe ngựa, tốc độ di chuyển của nhóm Diệp Thanh được nâng lên không ít. Điều này khiến cả nhà Chu Mãn Thương theo sau vô cùng vất vả, phải cố sức lắm mới theo kịp tốc độ của họ.

Từ Tương Châu đi về phía Nam sẽ đến Nam Giang, qua Nam Giang là ra khỏi địa phận Huệ Châu, tương đương với vượt ra khỏi một tỉnh. Hiện tại bọn họ đang trên đường hướng về Nam Giang.

Trên đường, nhóm Diệp Thanh cũng gặp một nhóm người có ngựa. Diệp Thanh đếm sơ qua, những người đó có hơn mười người, ai nấy đều mặc áo choàng đen, phía sau còn có hai cỗ xe ngựa chở lương thực và hành lý. Nhìn qua thì biết ngay bọn họ đều là người từng được huấn luyện.

Tống Chiêu tự nhiên cũng chú ý tới nhóm người đi phía trước, nói: \”Chủ nhân, người nhìn mấy người phía trước kia kìa, thật uy phong, khí thế quá đi.\”

Diệp Thanh cũng khẽ gật đầu: \”Đúng là rất khí phái, nhìn thôi cũng biết không dễ chọc, thân thủ chắc chắn không tồi.\”

Không chỉ Diệp Thanh để ý tới bọn họ, cả đám lưu dân cũng đang nhìn, chỉ là trên người đám người kia ai nấy đều mang đao dài, ngựa lại cao lớn cường tráng, không ai dám dính vào bọn họ.

Tốc độ của nhóm Diệp Thanh và nhóm người kia gần như ngang nhau, đến chiều khi trời bắt đầu tối, Diệp Thanh tìm một khu rừng làm nơi nghỉ tạm. Cách bọn họ chừng một trăm mét, nhóm người gặp ban ngày kia cũng dừng lại nghỉ ngơi.

Giang Cẩm Hoa và Tống Chiêu đang lấy đồ từ trong xe ngựa ra, thấy Diệp Thanh nhìn về phía xa, Giang Cẩm Hoa nhớ đến chuyện trước đó, có phần lo lắng hỏi: \”Ngươi nói mấy người kia có phải quá nổi bật không? Chúng ta cũng không cách họ xa lắm, lỡ như họ bị sơn tặc nhắm tới thì sao?\”

Diệp Thanh lắc đầu, cảm thấy bọn họ sẽ không xui xẻo như vậy: \”Chắc không đâu, làm gì có nhiều sơn tặc đến vậy. Hơn nữa, đám người kia ai cũng có đao, nhìn là biết không phải quả hồng mềm, chắc chẳng ai dám trêu vào đâu. Yên tâm đi.\”

Nghe Diệp Thanh nói vậy, Giang Cẩm Hoa mới yên tâm phần nào, tiếp tục chuyển đồ.

Diệp Thanh cũng thu lại ánh nhìn, cùng giúp mang hết đồ đạc trên xe xuống.

Những ngày qua, con ngựa mà cô giết đã bị ăn hết sạch, hiện tại xung quanh lại có quá nhiều người, Diệp Thanh không tiện ra tay, chỉ đành lấy ra mấy quả trứng gà và nửa cây cải thảo, định làm món trứng xào cải. Cơm thì dùng loại gạo dễ nấu nhất, ngoài ra Diệp Thanh còn lấy thêm bốn củ khoai tây, chuẩn bị lát nữa đem nướng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.