Diệp Thanh đang chăm chú nhìn vào nồi đất, thỉnh thoảng lại dùng muỗng khuấy đều mấy miếng miến bên trong, tránh để chúng dính vào nhau.
Cô đang khuấy thì đột nhiên trong đầu vang lên âm thanh máy móc của hệ thống: \”Chúc mừng thân ái, hảo cảm của nữ chính Giang Cẩm Hoa 30, hiện tại hảo cảm của nữ chính: 0, giá trị đổi còn lại: 92.\”
Diệp Thanh sửng sốt, ánh mắt nghi hoặc liếc nhìn Giang Cẩm Hoa – sao hảo cảm của Giang Cẩm Hoa lại tăng mà không có chút dấu hiệu nào? Vậy mà lại tăng liền một lúc tới 30 điểm?
Giang Cẩm Hoa đương nhiên phát hiện Diệp Thanh đang nhìn mình chằm chằm, nàng ngẩng đầu đối diện ánh mắt Diệp Thanh, hỏi: \”Sao vậy? Có gì không ổn à?\”
Diệp Thanh mỉm cười với nàng: \”Không có, không có, khoai tây sợi ngươi xào thơm thật đấy.\”
Giang Cẩm Hoa cảm thấy Diệp Thanh có hơi kỳ lạ, nhưng cũng không nói gì thêm, \”Ừm, vậy lát nữa ngươi ăn nhiều một chút.\”
Tiểu gia hoả lúc này cũng chạy tới, đầu tiên là níu lấy tỷ mình, nhìn vào nồi sắt, rồi lại níu lấy Diệp Thanh, lắc lắc cánh tay cô, \”Tỷ Diệp, cho muội xem trong nồi nấu gì đi~\”
Diệp Thanh cười, bế bổng tiểu bảo bối lên, để đứa nhỏ có thể nhìn rõ đồ ăn trong nồi đất.
Đôi mắt đứa nhỏ sáng rỡ, \”Là miến, muội thích ăn món này!\”
Trẻ con vốn răng miệng chưa tốt, rất thích ăn mấy món mì nước thế này.
Diệp Thanh ôm đứa nhỏ cười nói: \”Thích thì ăn nhiều vào, ăn nhiều mới cao lớn.\”
\”Dạ!\” Tiểu gia hoả vui vẻ đáp lại.
Chơi với đứa nhỏ một lát, Diệp Thanh liền đặt bé xuống, miến rất nhanh đã chín, lúc này cô đã múc canh miến ra bốn cái bát, bát của Tống Chiêu được cô để sang bên cạnh cho nguội bớt, tránh lát nữa quá nóng khó cho ăn.
Bản thân Diệp Thanh thì bưng bát lên, vừa ăn canh miến nóng hổi, thỉnh thoảng lại gắp vài đũa khoai tây sợi.
Bên ngoài lúc này gió tuyết đã ngừng, nhưng tuyết đọng rất dày, Diệp Thanh cảm nhận được hôm nay hình như còn lạnh hơn cả hôm qua, thế nhưng với tô canh nóng trong tay, cô lại thấy vô cùng mãn nguyện. Tiểu bảo bối cũng vậy, ăn xong một bát còn đòi Diệp Thanh múc thêm nửa bát nữa.
Chính Diệp Thanh cũng ăn thêm một bát, đợi đến khi bát canh của Tống Chiêu gần như không cần thổi cũng có thể ăn được, cô liền bưng bát đi đến chỗ Tống Chiêu, nhẹ nhàng đẩy vai Tống Chiêu, \”Tống Chiêu, dậy đi, ăn chút gì rồi ngủ tiếp.\”
Vừa nói, cô vừa đưa tay thăm trán Tống Chiêu, thấy không còn sốt nữa thì yên tâm hơn một chút.
Tống Chiêu bị cô đánh thức, giây tiếp theo liền ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức, cô vô thức nuốt nước bọt mấy cái, rồi nhìn về phía Diệp Thanh, \”Chủ nhân?\”
\”Ăn chút gì trước đã, hôm nay ngươi thấy sao rồi?\” Diệp Thanh hỏi.
\”Đỡ nhiều rồi, vết thương hình như không còn đau như hôm qua nữa.\” Tống Chiêu trả lời thật lòng, hôm qua cô còn mê man, sốt cao, nhưng hôm nay tinh thần rõ ràng khá hơn hẳn, lưng cũng không còn đau nhức như trước.