Bị Diệp Thanh dọa như vậy, gã nam nhân lập tức mất hết vẻ hung hăng, hắn len lén thò đầu nhìn ra cửa một cái, thấy mấy tên canh gác vẫn đang cười nói ồn ào, lúc này mới ngoan ngoãn ngồi xuống lại.
Diệp Thanh thấy hắn yên phận rồi thì lại dời ánh mắt về phía cửa, mấy tên canh cửa lúc này đang cầm bát uống rượu, bên ngoài kho rất náo nhiệt, giống như bọn chúng đang mổ gia súc ăn mừng vì vớ được mẻ béo bở lần này.
Diệp Thanh cũng muốn nhìn kỹ cấu trúc địa hình của sơn trại, nhưng bây giờ trời quá tối, chẳng nhìn thấy gì, nàng cũng không tiện hành động hấp tấp.
Không bao lâu sau, một mùi thịt ngựa nướng thơm ngào ngạt truyền đến, bọn sơn tặc thu được gần hai mươi con ngựa, tất nhiên không giữ lại hết, vừa nãy bọn chúng đã giết tại chỗ một con, rồi dùng hai cái nồi sắt lớn hầm thịt và nội tạng, phần còn lại thì trực tiếp nướng ăn.
Hương mỡ thịt lan tỏa khắp nhà kho, mấy tên canh gác ở cửa dường như mỗi người đều được chia một bát.
\”Chậc, thơm thật đấy, thịt vẫn là phải ăn lúc tươi mới ngon.\”
\”Đúng thế, mấy món nội tạng này nhắm rượu là chuẩn bài, ngon quá đi.\”
\”Ôi chao, nếu ngày nào cũng bắt được đám dê béo chạy nạn thế này thì ngày nào cũng được ăn thịt uống rượu.\”
\”Ai mà chẳng muốn chứ?\”
Tuy Diệp Thanh đã ăn tối rồi, nhưng cả buổi tối bị dày vò như vậy, thực ra cô cũng đói, nhất là khi ngửi thấy mùi thịt nướng bên ngoài, bụng lại càng réo nhiều hơn.
Nghĩ đến đó, cô khẽ động niệm, trong tay đã có thêm ba miếng thịt bò khô, Diệp Thanh không để lộ vẻ gì khác thường, đưa tay với lấy tay Giang Cẩm Hoa, rồi đặt thịt khô vào tay nàng.
Lúc đầu Giang Cẩm Hoa còn tưởng Diệp Thanh đang nắm tay mình, nhưng qua biểu hiện của Diệp Thanh mấy ngày nay, cô không giống kiểu người ham mê sắc dục, Giang Cẩm Hoa đoán chắc Diệp Thanh muốn nói gì đó nhưng lại không tiện mở miệng, cho nên mới định viết chữ lên lòng bàn tay mình, nàng liền mở tay ra xem Diệp Thanh định viết gì.
Kết quả là trong lòng bàn tay nàng có thêm một thứ, nàng siết nhẹ lại, phát hiện đó là một miếng thịt bò khô.
Diệp Thanh lại cúi đầu, ghé sát tai tiểu bánh bao thì thầm mấy câu, sau đó cũng nhét cho đứa nhỏ một miếng.
Vì vậy tiểu bánh bao ngoan ngoãn rúc vào lòng Giang Cẩm Hoa ăn thịt bò khô, Giang Cẩm Hoa cũng bắt đầu ăn.
Dọc đường đi, tuy muội muội vẫn luôn do Diệp Thanh bế, nhưng thực ra khu rừng nơi bọn họ ẩn náu cách sơn trại vẫn còn một đoạn khá xa, bị ép đi bộ một quãng dài như vậy, Giang Cẩm Hoa đúng là cũng thấy đói. Hơn nữa bên ngoài lúc này rất ồn ào, người trong kho lương không chú ý đến bọn họ.
Diệp Thanh cũng vậy, vừa ăn vừa mở bảng không gian, chuẩn bị xem bên trong còn có gì hữu ích không.
Không gian của Diệp Thanh có thể lưu trữ đủ loại vật phẩm, chỉ là con người thì không vào được, nếu không thì mọi chuyện đã đơn giản rồi.