Sáng sớm hôm sau, khi Diệp Thanh sang gọi hai bé con dậy thì thấy cả hai đang ngủ ngon lành trên giường, bé con nhà mình là Đàn Nhi thì nằm ngủ xoài chân tay tứ phía, còn Tiêu Bách lại có tư thế ngủ rất ngoan, nằm thẳng tắp, ngủ say như chết.
Diệp Thanh đưa tay vỗ vỗ bé con nhà mình, \”Đàn Nhi, dậy đi nào.\”
Bé con dụi dụi mắt, ậm ừ vài tiếng rồi lăn một vòng, quay lưng và mông về phía Diệp Thanh.
Ngược lại, Tiêu Bách nghe thấy động tĩnh thì ngoan ngoãn ngồi dậy.
Diệp Thanh mỉm cười với Tiêu Bách, \”Bách Bách, chào buổi sáng, mau giúp ta gọi tỷ dậy nào.\”
\”Di di ơi, chào buổi sáng.\” Bé con chào hỏi, nhưng lại không dám gọi Diệp Đàn dậy, sợ chọc tỷ giận.
Thấy nữ nhi vẫn chưa dậy, Diệp Thanh đưa tay vỗ nhẹ mông con, lắc lắc con bé, \”Đàn Nhi ngoan nào, lát nữa còn phải vào thư phòng học nữa đấy, nếu dậy muộn thì không kịp đâu, dậy nào, dậy nào, mặt trời chiếu mông rồi.\”
Diệp Đàn bị nương đánh thức, không cam lòng bò dậy khỏi giường, ôm lấy Diệp Thanh làm nũng, \”Mẫu thân, con không muốn đi thư phòng đâu, muốn ngủ cơ~\”
\”Nghe lời nào, hôm qua con chẳng phải còn dậy rất sớm, muốn chơi với các bạn sao? Nhìn xem, Bách Bách đã dậy rồi, con là tỷ mà, phải làm gương tốt cho muội chứ?\” Diệp Thanh tiếp tục dỗ dành.
Bé con vẫn lắc đầu, \”Không không, muốn ngủ cơ.\”
\”Cục cưng ngoan, đi học nhé được không?\” Diệp Thanh tiếp tục vỗ về.
Tiêu Bách ngồi bên cạnh nhìn, trên mặt lộ ra nụ cười, tỷ thật đáng yêu.
Diệp Thanh thấy Tiểu Bách Bách cười, liền đưa tay xoa xoa má bé, \”Bách Bách cười gì vậy?\”
\”Tỷ đáng yêu.\” Bé con đỏ mặt nói.
Diệp Thanh bị chọc cười, Bách Bách đúng là đeo kính lọc siêu dày với con mình, thấy con bé nằm ì không chịu dậy mà cũng thấy dễ thương.
Thấy Diệp Đàn vẫn không chịu mở mắt, Diệp Thanh đành phải bế con dậy, vừa bế vừa đung đưa đi khắp phòng, cuối cùng cũng làm bé con tỉnh táo.
Diệp Đàn không vui nhìn mẫu thân, \”Nương xấu xa, không cho con ngủ.\”
\”Chờ học xong rồi về ngủ tiếp nhé, ngoan nào, nương cho người chuẩn bị đồ ăn ngon cho con với Bách Bách rồi, dậy ăn ngon thôi.\”
Nghe có đồ ngon, Diệp Đàn mới miễn cưỡng nể mặt mà chịu dậy khỏi giường.
Diệp Thanh mặc quần áo cho hai bé con, sau đó gọi nha hoàn vào chải tóc, chỉnh trang cho hai đứa.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Diệp Thanh và Giang Cẩm Hoa dẫn hai bé con đi dùng bữa.
\”Hôm nay bánh bao là nhân thịt dê, các con ăn bánh bao rồi uống thêm chút sữa bò nhé, ăn xong mới có sức mà học.\” Giang Cẩm Hoa cười nói, nhân bánh bao làm từ thịt dê suối linh.
\”Đa tạ a di ạ.\” Tiêu Bách ngoan ngoãn đáp, ngồi trong ghế ăn dành cho trẻ con, từ tốn ăn, dáng ăn rất nhã nhặn.
Nhìn sang ghế trẻ con bên cạnh của nữ nhi, Diệp Đàn đã sớm cắm đầu vào đĩa bánh bao, ăn ngấu nghiến.