[Bhtt – Abo – Lilyholic] Xuyên Thành Tra A Trong Truyện Cổ Đại Chạy Nạn _ Ltp – Chương 168 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Abo – Lilyholic] Xuyên Thành Tra A Trong Truyện Cổ Đại Chạy Nạn _ Ltp - Chương 168

Sáng sớm ngày hôm sau, quả nhiên Giang Cẩm Hoa lại đưa thiệp mời đến phủ Đặng, mời Đặng Tĩnh Trình cùng đi thưởng hoa ở trang viên ngoài thành.

Thực tế thì, Diệp Thanh và Tiêu Oánh đã đợi sẵn ở đó từ lâu rồi.

\”Ta còn bận việc ở Hộ bộ nữa đấy, không phải hai người các ngươi hẹn hò tình tứ sao? Ta ở đây làm gì?\” Diệp Thanh lườm một cái rồi nói, Tiêu Oánh thật đúng là, trời vừa tờ mờ sáng đã làm ầm ĩ đánh thức cô dậy, còn nhất quyết bắt cô đi cùng ra trang viên ngoài thành.

\”Ta… ta chẳng phải đang hồi hộp sao? Ngươi không thể ở lại với ta một lúc à?\” Tiêu Oánh không phục cãi lại.

Diệp Thanh cạn lời, Tiêu Oánh bình thường trời không sợ, đất không sợ, mà bây giờ ra ngoài du ngoạn với vợ tương lai lại còn run rẩy?

\”Ta phục ngươi thật rồi đấy, nhưng nói trước, ta chỉ ở với ngươi một lúc thôi, bên Hộ bộ ta thật sự còn có việc phải làm, không rảnh ở đây chơi với ngươi cả ngày.\” Diệp Thanh đã khai khẩn một mảnh ruộng thử nghiệm ở ngoại ô Kinh Thành, trồng nhiều loại cây trồng thời đại này chưa có, còn bao nhiêu chuyện ở Hộ bộ nữa, mỗi ngày đều bận tối mắt, nào có thời gian rảnh mà theo Tiêu Oánh chơi bời.

\”Được rồi, ngươi ở với ta thêm một chút đi. Hôm đó ngươi chẳng phải khen con dao găm của ta đẹp lắm sao? Lát nữa về ta tặng ngươi luôn.\” Tiêu Oánh nói.

\”Được thôi, thế ta ở lại thêm chút nữa.\”

Trong lúc hai người còn đang nói chuyện, xe ngựa từ phủ Đặng đã đến trước trang viên, có tiểu tư chạy vào báo tin, Tiêu Oánh đã vụt chạy như gió.

Diệp Thanh còn chưa kịp mở miệng nói câu nào thì người đã biến mất, \”Còn chưa thành thân mà đã sợ vợ đến mức này, ta thật sự phục rồi đấy.\”

Diệp Thanh cũng lười để ý đến Tiêu Oánh, chỉ ở lại sân cưỡi ngựa bên cạnh đợi hai người kia đến.

Tiêu Oánh mới chạy được nửa đường thì đã thấy Đặng Tĩnh Trình dẫn theo một đám nha hoàn, tiểu tư đi tới, nàng mới dừng bước.

\”Điện hạ đợi ta ở trường đua là được rồi, cần gì phải chạy một chuyến thế này?\”

\”Cũng không xa lắm, nên nghĩ đến việc ra đón ngươi một chút. Đi thôi, Diệp Thanh vẫn đang đợi chúng ta.\” Tiêu Oánh mỉm cười nói.

\”Ừm.\” Đặng Tĩnh Trình gật đầu. Hôm nay nàng không giống hôm qua, chỉ cài một cây trâm tóc màu nhạt, trên người cũng mặc bộ trang phục tiện cho việc cưỡi ngựa và bắn cung, càng lộ ra vẻ anh khí hiên ngang.

Tiêu Oánh không nhịn được, len lén liếc nhìn nàng mấy lần.

Đặng Tĩnh Trình tất nhiên là phát hiện, nhưng xung quanh có nhiều người hầu đi theo, nàng cũng không tiện nói ra, dù sao cũng phải giữ thể diện cho Nhị điện hạ một chút.

Không bao lâu sau, hai người đã đến chỗ sân cưỡi ngựa, Diệp Thanh thấy họ đến, liền cười nói: \”Chỗ ngựa ở đây các ngươi tùy ý chọn, không phải muốn thi đấu sao? Định so thế nào?\”

Vừa nói, cô vừa trèo lên lưng ngựa trước.

\”Thi cưỡi ngựa bắn cung. Bên kia chẳng phải có bia bắn sao? Lát nữa chúng ta lần lượt cưỡi ngựa từ đây lao tới, ai bắn ba mũi tên trúng hồng tâm thì người đó thắng. Diệp Thanh, ngươi làm trọng tài cho bọn ta.\” Tiêu Oánh vô cùng tự tin nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.