[Bhtt – Abo – Lilyholic] Xuyên Thành Tra A Trong Truyện Cổ Đại Chạy Nạn _ Ltp – Chương 155 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Abo – Lilyholic] Xuyên Thành Tra A Trong Truyện Cổ Đại Chạy Nạn _ Ltp - Chương 155

Tên ám vệ kia dù có xách theo Tiêu Cát, thân pháp vẫn nhẹ nhàng như yến.

\”Quận chúa, người này là đích thứ tử của Tề vương, ta vừa mới kiểm tra qua, trong miệng hắn không có giấu độc, xin Quận chúa xử lý.\” Ám vệ vội vàng bẩm báo.

Diệp Thanh gật đầu, \”Để lại năm ám vệ bảo vệ chúng ta, số còn lại ra ngoài xử lý đám phản tặc kia, nhớ phải để lại vài tên sống, để sau còn thẩm vấn.\”

\”Rõ.\” Nói xong, tên ám vệ liền dẫn theo bốn người khác lao ra ngoài.

Diệp Thanh đưa mắt nhìn Tiêu Cát, mở miệng nói: \”Nối lại xương hàm cho hắn, ta có chuyện muốn hỏi.\”

Một ám vệ bên cạnh Diệp Thanh lập tức làm theo, chỉ nghe thấy tiếng \”rắc\” vang lên, xương hàm của Tiêu Cát bị cưỡng ép nối lại.

Tiêu Cát đau đến nửa ngày mới hồi phục lại, trừng mắt nhìn Diệp Thanh, \”Diệp Thanh, ta khuyên ngươi mau thả ta ra, ngươi có biết không, Tiêu Cảnh đã chết rồi, cả Kinh Thành đều hỗn loạn, hoàng cung cũng sắp bị người của phủ Tề vương chúng ta khống chế rồi. Nếu ngươi biết điều thì mau thả lão tử ra, lão tử còn có thể tha cho ngươi một mạng.\”

Diệp Thanh lạnh lùng cười một tiếng: \”Ngươi đang nói nhảm gì đấy? Giờ bị bắt là ngươi, không phải ta. Nói đi, tối nay các ngươi rốt cuộc đang mưu đồ chuyện gì?\”

\”Ngươi lại dám nói chuyện với ta như thế? Ngươi có biết ta sắp trở thành Nhị hoàng tử của Đại Chiêu rồi không? Mau thả ta ra!\” Tiêu Cát hét lớn.

Diệp Thanh vẫy tay gọi ám vệ bên cạnh, \”Đánh, nhưng nhớ giữ lại mạng chó của hắn, ta còn cần dùng.\”

\”Rõ!\”

Mấy tên ám vệ nhận lệnh, lập tức xông lên đấm đá Tiêu Cát tới tấp, hắn vẫn còn lớn tiếng chửi bới.

\”Diệp Thanh, ngươi cứ chờ đấy! Đợi ta ra ngoài, người đầu tiên ta giết chính là ngươi! Lão tử muốn giết sạch cả nhà ngươi! Các ngươi… các ngươi to gan thật! Ta là Nhị hoàng tử tương lai! Ta là Nhị hoàng tử!\”

Trong viện, tiếng gào thét của Tiêu Cát không dứt. Diệp Thanh chỉ lạnh lùng đứng nhìn. Không bao lâu sau, Tiêu Cát không còn sức để hét nữa. Ám vệ đều tránh chỗ hiểm nhưng ra tay rất độc, toàn đánh vào những chỗ đau nhất trên cơ thể.

Lúc này Tiêu Cát đã không còn chút khí lực nào, nằm bẹp trên đất như một chiếc giẻ lau bị người ta vứt bỏ.

\”Nói, tối nay các ngươi rốt cuộc định làm gì?\” Diệp Thanh tiếp tục lạnh giọng hỏi.

\”Hừ, đừng hòng, ngươi đừng hòng biết được.\” Tiêu Cát thở hổn hển mấy hơi, vẫn còn ngoan cố.

\”Người đâu, chặt ngón út của hắn. Nếu vẫn không nói, thì cứ tiếp tục chặt. Chặt hết tay thì chặt chân. Đến bao giờ chịu nói thật thì dừng lại.\”

Nói đùa gì chứ, cái tên súc sinh Tiêu Cát này đến là để lấy mạng cô, Diệp Thanh đối với kẻ muốn giết mình thì tuyệt đối không nương tay.

\”Diệp Thanh, ngươi dám! Ngươi dám đối xử với ta như vậy, phụ vương ta nhất định sẽ không tha cho ngươi…\” Trong viện lại vang lên tiếng gào la ầm ĩ của Tiêu Cát.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.