Diệp Thanh bị trách mắng cũng không giận, vẫn cười tươi nhìn Giang Cẩm Hoa thức dậy.
Giang Cẩm Hoa dùng chăn che lấy ngực mình, sợ lại bị con sói đói nào đó nhòm ngó.
Diệp Thanh bật cười nhìn Giang Cẩm Hoa, tối qua mình còn chỗ nào chưa nhìn qua chứ? Sao tiểu Cẩm Hoa nhà mình lại còn thẹn thùng nữa rồi?
Giang Cẩm Hoa đưa tay với lấy yếm, nhưng vừa nghĩ đến việc tối qua Diệp Thanh đã làm gì với nó, mặt nàng liền đỏ bừng, lập tức ném yếm đi, còn tiện thể trừng mắt liếc Diệp Thanh đang cười toe toét một cái.
\”Nàng còn mặt mũi mà cười à?\”
\”Đừng giận mà, ta sai rồi.\” Diệp Thanh lập tức nhận lỗi, ánh mắt đầy vẻ ngoan ngoãn nhìn Giang Cẩm Hoa.
Nhưng tối qua Giang Cẩm Hoa đã liệt cô vào danh sách kẻ thất tín, đâu có tin nổi mấy lời Diệp Thanh nói nữa.
Nàng không còn yếm, chỉ đành đỏ mặt hô một tiếng ra ngoài: \”Hạnh Vũ, giúp ta lấy một bộ y phục mới, cả đồ mặc trong cũng phải đầy đủ.\”
Bên ngoài có mấy nha hoàn từ sớm đã chờ sẵn, chỉ là hai vị chủ tử mãi không có ý định dậy, các nàng chỉ đành thay phiên đứng chờ ngoài cửa.
Hạnh Vũ nghe thấy lời tiểu thư, lập tức đáp: \”Dạ, nô tỳ đi chuẩn bị ngay.\”
Nàng vội vàng lấy một bộ y phục mới tinh, bao gồm cả yếm, quần lót và các thứ khác.
Hạnh Vũ đặt hết những thứ đó lên khay gỗ, sau đó vội vàng bê khay đến trước cửa phòng của Diệp Thanh và Giang Cẩm Hoa.
\”Tiểu thư, nô tỳ có thể vào không?\”
Giang Cẩm Hoa hơi đỏ vành tai, \”Vào đi.\”
Hạnh Vũ cẩn thận bước vào, vừa nhìn đã thấy màn giường đỏ rực, y phục vứt đầy đất, mặt nàng đỏ bừng, lập tức thu ánh mắt về, không dám nhìn nhiều.
Hạnh Vũ kéo một chiếc ghế tròn đến bên giường, rồi đặt khay lên ghế, \”Tiểu thư, y phục nô tỳ để trên ghế rồi, nô tỳ ra ngoài chờ.\”
\”Được, ngươi đi trước đi.\”
Đợi Hạnh Vũ ra ngoài, Giang Cẩm Hoa mới vươn tay lấy y phục của mình.
Giang Cẩm Hoa vừa chuẩn bị thay, liền thấy ánh mắt nóng bỏng của Diệp Thanh đang nhìn chằm chằm mình.
Giang Cẩm Hoa đưa chân đạp nhẹ Diệp Thanh một cái, \”Quay đi, không được nhìn trộm.\”
\”Keo kiệt, không nhìn thì không nhìn.\” Diệp Thanh phụng phịu xoay người.
Thấy cô không nhìn nữa, Giang Cẩm Hoa mới vội vàng mặc yếm và trung y, sau đó thay quần lót và trung khố, xong xuôi mới đứng dậy mặc lớp ngoài, chỉ là do ơn của Diệp Thanh ban tặng, thắt lưng nàng giờ vẫn còn hơi mỏi.
Diệp Thanh thấy nàng đã xong, cũng bảo người mang y phục của mình đến, chỉ là Diệp Thanh thay đồ thì không hề tránh Giang Cẩm Hoa, còn cố ý kéo hết màn giường ra, sợ nàng không nhìn thấy.
Giang Cẩm Hoa đi được vài bước, cảm thấy chân cũng hơi mềm, chắc là do tối qua quỳ lâu quá mà mệt, nghĩ vậy, nàng lại trừng mắt lườm Diệp Thanh một cái.