[Bhtt – Abo – Lilyholic] Xuyên Thành Tra A Trong Truyện Cổ Đại Chạy Nạn _ Ltp – Chương 135 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Abo – Lilyholic] Xuyên Thành Tra A Trong Truyện Cổ Đại Chạy Nạn _ Ltp - Chương 135

Diệp Thanh mỉm cười với An Thục Nhiên, mở miệng nói:\”Mẫu thân, ta đưa Cẩm Hoa về phòng trước.\”

\”Ừ, đi đi.\” An Thục Nhiên cũng mỉm cười với cô, đáp.

Giang Trường Đức thì trừng mắt nhìn Diệp Thanh, tròng mắt như sắp lồi ra, nhưng Diệp Thanh chẳng buồn nói thêm với ông ta câu nào.

Diệp Thanh đưa tay nắm lấy tay Giang Cẩm Hoa, đặt tay nàng lên cổ tay mình, \”Cẩm Hoa, ta đưa nàng về phòng trước, rồi mới ra tiếp đãi khách khứa. Đi thôi, cẩn thận bậc cửa.\”

\”Ừ.\” Giang Cẩm Hoa cảm thấy vành tai hơi nóng lên, chẳng phải nàng sắp trở về phòng của Diệp Thanh rồi sao?

\”Phía trước có bậc thềm, cẩn thận một chút.\” Diệp Thanh thấy nhắc nhở như vậy thật mệt, bèn đề nghị: \”Hay là ta cõng nàng về nhé?\”

\”Không được, bao nhiêu ánh mắt đang nhìn đây, nàng không được làm bậy.\”

\”Vậy được thôi.\” Diệp Thanh bĩu môi, tỏ vẻ ấm ức.

Lại đi vòng qua hai hành lang dài, cuối cùng cũng đến sân nơi Diệp Thanh ở, \”Cẩn thận, nhấc chân qua bậc cửa.\”

Diệp Thanh vừa dìu, vừa nhắc nhở Giang Cẩm Hoa.

Cô đưa Giang Cẩm Hoa đến bên giường, rồi lập tức đưa tay vén khăn trùm đầu của Giang Cẩm Hoa lên.

Giang Cẩm Hoa kinh ngạc đến sững người, đợi phản ứng lại thì liền giơ tay đánh nhẹ lên cánh tay Diệp Thanh một cái, \”Ai cho nàng vén lên bây giờ? Người ta thành thân đều chờ đến tối mới được vén, không thì… không thì sẽ không may mắn.\”

Diệp Thanh khẽ cười, ánh mắt cong cong nhìn Giang Cẩm Hoa: \”Hôm nay nàng thật xinh đẹp.\”

Giang Cẩm Hoa đỏ cả vành tai, trong phòng vẫn còn hai a hoàn hồi môn của nàng, \”Nàng đừng nói linh tinh.\”

Diệp Thanh mỉm cười với nàng: \”Ta không nói linh tinh, vốn dĩ là rất xinh mà. Ta giúp nàng tháo mấy món trang sức trên đầu xuống nhé, nhìn thôi đã thấy nặng rồi.\”

Vừa nói, Diệp Thanh vừa định đưa tay lên tháo, Giang Cẩm Hoa vội đưa tay giữ lấy cổ tay cô, \”Có phải sẽ không hợp lễ nghi không?\”

\”Không cần câu nệ những thứ đó, ta sẽ luôn đối tốt với nàng. Hơn nữa giờ nàng còn phải chờ đến tối nữa, đeo những thứ này mãi cổ cũng mỏi cứng mất.\” Diệp Thanh nói xong liền bắt đầu tháo mấy món trang sức trên đầu cho nàng.

Chẳng mấy chốc, cô đã giúp Giang Cẩm Hoa tháo xong.

\”Ta có bảo người hầm canh gà rồi, bên tiểu trù phòng cũng có người trông, nếu nàng đói thì bảo a hoàn nói một tiếng với bếp, để họ nấu là được.\” Diệp Thanh tiếp tục dịu dàng dặn dò.

\”Không phải nói ta không được ăn gì sao?\” Giang Cẩm Hoa khẽ hỏi.

\”Không cần câu nệ vậy đâu, sau này ở phủ Quận chúa này, nàng là lớn nhất, muốn ăn gì cứ ăn, không ai dám quản nàng hết.\” Diệp Thanh cười nói.

Gò má Giang Cẩm Hoa khẽ ửng hồng, ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt Diệp Thanh. Trang điểm hôm nay của Diệp Thanh khác hẳn ngày thường, hình như còn đẹp hơn nữa, mà cô lại còn đối xử với mình dịu dàng như thế, Giang Cẩm Hoa cảm thấy rất hài lòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.