Diệp Thanh lúc này đã xách lồng gà cùng Tống Chiêu quay về phủ, hai người men theo đường nhỏ đi thẳng tới viện của Tiêu Oánh, chẳng bao lâu liền đến nơi.
Tiêu Oánh đã chờ sốt ruột từ lâu, vội vàng hỏi: \”Sao chỉ mua có hai con vậy?\”
Diệp Thanh đáp: \”Chuyện này cần kỹ thuật đấy, đâu phải con nào ăn cũng ngon, ta đã chọn đến hoa cả mắt mới chọn được hai con đấy.\”
\”Được rồi được rồi, mau bảo người đem vào bếp nấu đi, hoàng tỷ của ta còn đang chờ ăn đó.\” Tiêu Oánh thúc giục.
Lập tức có một nha hoàn tiến lên nhận lấy lồng gà từ tay Diệp Thanh, Diệp Thanh dặn dò: \”Tốt nhất là một con mang đi hầm, một con xào.\”
\”Vâng, Diệp đại nhân, nô tỳ đã nhớ.\” Nha hoàn vừa nói vừa vội vã chạy vào phòng bếp.
Diệp Thanh và Tống Chiêu đi theo Tiêu Oánh vào trong phòng, lúc này Tiêu Cảnh đang ngồi bên bàn thưởng trà.
Diệp Thanh vội kéo theo Tống Chiêu hành lễ, \”Thần Diệp Thanh, tham kiến điện hạ.\”
Tiêu Cảnh mỉm cười với Diệp Thanh và Tống Chiêu: \”Đây không phải trong cung, mau đứng dậy đi, hôm nay chỉ coi như tiệc gia đình, các ngươi không cần câu nệ.\”
\”Vâng, điện hạ.\” Diệp Thanh lập tức đáp lời.
\”Cái loại nỏ giường ba cung của ngươi chế tạo đến đâu rồi?\” Tiêu Cảnh hỏi.
\”Hiện giờ gần như đã hoàn thành, chỉ là vẫn chưa được ổn định lắm, cần phải cho người làm thêm vài cái nữa, như vậy mới đủ sức thuyết phục.\” Diệp Thanh mở lời giải thích.
\”Ừm, đợi ngươi làm xong hết, ta cũng muốn qua xem thử.\”
\”Được, chắc là cũng sắp rồi, cùng lắm thêm vài ngày nữa là toàn bộ nỏ giường ba cung có thể hoàn thiện.\” Diệp Thanh cười nói.
Mấy người vừa nói chuyện vừa cười đùa một lúc khá lâu, bụng Diệp Thanh đã bắt đầu sôi lên vì đói, Tiêu Oánh cũng vậy.
Cô nói với hộ vệ bên cạnh: \”Ngươi đi xem thử sao lâu như thế rồi?\”
\”Vâng, điện hạ.\” Vị hộ vệ vội vã đi đến nhà bếp giục giã.
Thật ra những món ăn khác đều xong cả rồi, chỉ là món canh gà cần thời gian hầm lâu, cho nên nhà bếp đến giờ mới vừa bắt đầu xào nấu.
Chẳng bao lâu, từng món từng món được bưng vào phòng Tiêu Oánh. Vì để ăn được món gà, Diệp Thanh bọn họ đã phải chờ gần một canh giờ.
Bốn người trong bữa ăn lúc này đều đói đến sôi bụng, nhưng vì Tiêu Cảnh còn ngồi đó, Diệp Thanh không dám quá tự nhiên, vẫn đợi đến khi Thái nữ điện hạ động đũa trước rồi mới bắt đầu ăn.
Tiêu Cảnh nhìn mọi người một lượt, cười nói: \”Ở đây chỉ có bốn người chúng ta, các ngươi không cần câu nệ, cứ coi ta như tỷ tỷ của Oánh Nhi là được.\”
\”Vâng, điện hạ, vậy thần xin phép không khách khí nữa, vừa hay cũng đang đói.\” Nói rồi Diệp Thanh thấy Tiêu Cảnh động đũa đầu tiên, cô lập tức cũng ăn theo.
Dĩ nhiên là phải gắp món gà xào trước, Tống Chiêu cũng vậy. Trời biết được ăn chung bàn với Thái nữ cô áp lực thế nào, nhưng mà đã có chủ nhân bên cạnh rồi, cô chỉ cần cúi đầu ăn là được.