Ngư Ấu Thanh bị Giang Mộ Sênh nắm lấy tay, lực không mạnh nhưng cũng không có ý buông ra. Cô vội vàng ngẩng đầu lên, liền đụng phải đôi mắt sâu thẳm như đêm tối của Giang Mộ Sênh.
Đôi mắt của Giang Mộ Sênh vốn đã được công nhận là rất đẹp, nhưng khi đôi mắt đào hoa ấy trở nên lạnh lùng, lập tức sinh ra cảm giác xa cách, còn lạnh hơn cả gió tuyết bên ngoài.
\”Giang lão sư đừng hiểu lầm, tôi… không có ý gì khác.\” Ngư Ấu Thanh biết, với thân phận như Giang Mộ Sênh thì người tranh nhau lấy lòng cô ấy đầy rẫy, huống hồ chính cô còn thuê lại nhà của Giang Mộ Sênh, cô ấy hiểu lầm cũng là điều bình thường.
Cô điều chỉnh lại tâm trạng của mình: \”Là tôi thấy Dương Dương ở ngoài nói chị bị tái phát bệnh tê cóng, nên thay em ấy đến chăm sóc một chút. Tôi biết nếu không phải sáng nay bị lạnh ở ngoài thì cũng sẽ không bị tái phát.\”
Cô vẫn không muốn để Giang Mộ Sênh hiểu lầm mình, tuy rằng không loại trừ khả năng sau này có thể sẽ bị công ty sắp xếp để tạo tin đồn với Giang Mộ Sênh, thậm chí có thể khiến Giang Mộ Sênh chán ghét mình, nhưng Ngư Ấu Thanh không muốn điều đó xảy ra ngay bây giờ.
\”Tôi không bị tê cóng, nên mới mang cái này tới cho chị.\” Ngư Ấu Thanh lấy khăn lông ra mở ra, ánh mắt mong chờ nhìn Giang Mộ Sênh, \”Đây, chị lau tay nhé?\”
Cô sợ Giang Mộ Sênh đề phòng, lại chỉ vào máy quay đã được tắt, \”Bây giờ không có camera quay đâu, tôi đảm bảo là tôi hoàn toàn trong sáng, xin Giang lão sư hãy tin tôi.\”
Lúc mới ra mắt, Ngư Ấu Thanh đã nổi tiếng nhờ gương mặt đẹp đến \”sát thương\”, lại là một Omega, khi ánh mắt dịu dàng thì tự nhiên mang theo vẻ mềm mại trời sinh, không ai có thể kháng cự nổi ánh mắt như thế.
Ngay cả Giang Mộ Sênh cũng không ngoại lệ.
Vốn dĩ ban nãy còn cảm thấy ngứa tay khó chịu, nhưng bây giờ thấy dáng vẻ cẩn trọng như vậy của Ngư Ấu Thanh, sự chú ý của Giang Mộ Sênh sớm đã bị dời đi.
Thấy Giang Mộ Sênh không nói gì, Ngư Ấu Thanh cho rằng cô ấy ngầm đồng ý, liền cẩn thận lau sạch tay cho Giang Mộ Sênh, còn cẩn thận bôi thuốc mỡ dày ở chỗ bị đỏ.
Cô đến vội vàng, tất nhiên không mang theo bông gòn hay dụng cụ gì để bôi thuốc cho Giang Mộ Sênh, nhưng nếu cứ bôi một đống thuốc mỡ lên thì sẽ rất khó chịu, nên Ngư Ấu Thanh tự nhiên dùng tay mình xoa nhẹ từng vòng một để giúp thuốc thẩm thấu.
Khi tay của Ngư Ấu Thanh chạm vào, hơi thở của Giang Mộ Sênh khẽ dừng lại.
Ngư Ấu Thanh không cảm thấy có gì bất thường, lực tay rất nhẹ, sợ làm Giang Mộ Sênh đau, vừa xoa vừa hỏi: \”Không đau chứ?\”
Không đau, nhưng lại ngứa.
Hơn nữa cơn ngứa này không phải truyền từ tay, mà như thể từ trong lòng dâng lên, không cách nào ngăn được.
Giang Mộ Sênh không nhịn được rút tay về, Ngư Ấu Thanh nghi hoặc ngẩng đầu nhìn cô.
Giang Mộ Sênh nói: \”Được rồi.\”
Ngư Ấu Thanh bưng chén nước lên: \”Vậy chị nghỉ ngơi đi, đợi thuốc mỡ thẩm thấu xong thì trước khi ngủ thoa một lớp kem dưỡng tay thật dày để giữ ẩm, tôi tra rồi, làm vậy sẽ nhanh khỏi hơn một chút.\”