Thời gia mang một nét xa hoa phô trương, khiến người ta vừa nhìn qua chỉ còn một chữ \”giàu\” trong đầu, đi qua huyền quan vào phòng khách, Thời Liêm mời mọi người ngồi xuống.
Giang Tuyết Niên cùng Thời Thanh Phạn đương nhiên ngồi cạnh nhau, Giang Việt vừa định ngồi xuống, đột nhiên nhớ tới Giang Tuyết Niên cùng Thời Thanh Phạn dặn dò, ánh mắt lại liếc thấy Thời Hân Nhiên đang rục rịch muốn tiến lại gần, liền xoay người từ sofa dài chuyển sang ghế đơn, hoàn toàn không cho Thời Hân Nhiên cơ hội ngồi cạnh mình.
Thời Hân Nhiên: \”……\”
Cô bĩu bĩu môi, Bạch Tâm Nguyệt vỗ nhẹ lên tay cô, ánh mắt ra hiệu bảo cô bình tĩnh. Trong lòng Thời Hân Nhiên có chút không thoải mái, trên mặt vẫn nở nụ cười ngây thơ, chọn vị trí gần Giang Việt nhất để ngồi xuống.
Thời Liêm mỉm cười hiền hòa, tán thưởng đối Giang Việt nói: \”Lâu nay ta vẫn nghe danh công tử của Giang trung tướng khôi ngô tuấn tú, không ngờ gặp mặt mới biết so với lời đồn còn xuất sắc hơn nhiều.\”
Thời Hân Nhiên dùng giọng điệu ngây thơ nói: \”Anh Giang Việt đâu chỉ đẹp trai, từ khi em sinh ra đến giờ, chưa từng thấy chàng trai nào đẹp hơn anh ấy.\”
Giang Việt suýt nổi da gà vì giọng điệu Thời Hân Nhiên, nhưng vẫn giữ nụ cười lễ phép, đáp lại Thời Liêm: \”Cảm ơn ngài. Nếu nói về dung mạo, tôi nghĩ hầu như không ai có thể sánh với Thanh Phạn. Khen ngợi tôi trước mặt Thanh Phạn, tôi thật không dám nhận.\”
Sắc mặt Thời Liêm hơi đổi, liếc mắt ra hiệu cho Bạch Tâm Nguyệt, xoay người bắt đầu trò chuyện với Thời Thanh Phạn để vun đắp tình cảm, Giang Việt thì giao lại cho mẹ con Bạch Tâm Nguyệt.
Thời Liêm quan tâm hỏi: \”Ta nghe nói chương trình học ở trường quân đội Bắc Sơn rất nặng, Thanh Phạn có chịu nổi không? Nếu không trụ được nhất định đừng gắng sức biết không? Ba chỉ muốn con lớn lên vui vẻ khỏe mạnh, không quan trọng tương lai con đạt được thành tựu gì.\”
Thời Liêm nói xong, thấy Giang Tuyết Niên nhìn mình với vẻ mặt kỳ lạ, dừng lại một chút hỏi: \”Tuyết Niên, có chuyện gì muốn nói với chú sao? Cháu cùng Thanh Phạn quan hệ tốt, chú xem cháu như con ruột, có gì cứ nói thẳng.\”
Giang Tuyết Niên nghe vậy cười nói: \”Nếu chú Thời đã nói vậy, cháu cũng không khách sáo nữa.\”
Cô quay đầu liếc nhìn Thời Thanh Phạn, nói: \”Không giấu gì chú, cháu cùng Thanh Phạn tuy rằng khai giảng một tháng, nhưng vẫn chưa bắt đầu học tập chính thức, mà là trải qua một tháng huấn luyện quân sự. Cháu vốn nghĩ chú quan tâm đến Thanh Thanh như vậy, chắc chắn sẽ biết chuyện này, không ngờ…\”
Giang Tuyết Niên bỏ lửng câu nói, sắc mặt Thời Liêm lúc đỏ lúc trắng, đây là lần đầu tiên hắn bị một hậu bối nói móc ngay trước mặt như, ấn tượng không tốt của Giang Tuyết Niên với họ chắc chắn là vì Thời Thanh Phạn chưa từng nói lời hay nào về họ trước mặt cô.
Giang Tuyết Niên quả thực rất coi trọng Thời Thanh Phạn.
Mà người hắn cần tập trung chú ý nhất vẫn phải là Thời Thanh Phạn.
Thời Liêm lăn lộn trên thương trường, sóng to gió lớn gì cũng từng trải qua, rất nhanh điều chỉnh sắc mặt, áy náy đối Thời Thanh Phạn nói: \”Thanh Phạn, là ba không tốt, dạo này ba vừa bận việc chuyển trường của em con, vừa quản lý công ty nên có lẽ đã lơ là con. Con yên tâm, sau này tuyệt đối sẽ không.\”