“Chuyện này…” Thời Liêm do dự nhìn về phía Thu Phàm Nhu.
Hắn không phản đối chuyện Giang Tuyết Niên – con rể tương lai – đến nhà mình, chỉ sợ Thu Phàm Nhu không đồng ý.
Thời Liêm biết rõ mục đích của Thu Phàm Nhu khi mời bọn họ đến, bà ta không coi trọng Thời gia, muốn họ đưa Thời Thanh Phạn về.
Thời Liêm đồng ý là để vun đắp tình cảm với Thời Thanh Phạn.
Không thể để sau này khi Thời Thanh Phạn có tiền đồ, trở thành con dâu Giang gia, lại không quan tâm đến nhà mẹ đẻ chỉ vì quan hệ lạnh nhạt.
Trước khi gả cho Giang Tuyết Niên, Thời Thanh Phạn phải có lòng hướng về Thời gia mới được.
Thời Liêm đã phân tích lợi ích với Bạch Tâm Nguyệt và Thời Hân Nhiên ở nhà, hai người vui vẻ chấp thuận, khiến hắn rất hài lòng, cảm thấy bản thân không nuôi dạy sai người.
Thu Phàm Nhu lập tức lên tiếng: “Không được, con là con gái Giang gia, về Thời gia ăn Tết Nguyên Đán cái gì chứ.”
Giang Tuyết Niên không nhượng bộ: “Con đã nói rồi, Thanh Thanh ở đâu, con ở đó.”
Thu Phàm Nhu tức giận: “Con bị nàng mê hoặc đến mụ mị rồi! Nàng ngoài gương mặt này ra, có gì đáng để con thích chứ!”
Sắc mặt Giang Tuyết Niên trầm xuống: “Nàng cái gì cũng tốt. Dù không có gương mặt này, con vẫn thấy nàng tốt mọi mặt.”
Cuộc tranh cãi giữa hai người khiến bầu không khí trở nên vô cùng khó xử.
Giang Khải đúng lúc đứng ra hòa giải: “Dù sao Thanh Phạn cũng là con cháu Thời gia, Tết Nguyên Đán không về thì không ổn.”
Ông nhìn Giang Tuyết Niên, nói: “Thế này đi, nếu con không muốn xa Thanh Phạn, vậy thì chia ra mỗi bên một nửa ngày. Chút nữa con cùng Thanh Phạn về Thời gia một ngày, mai là Tết Nguyên Đán, buổi trưa quay lại, sau đó sẽ ở lại Giang gia, thế nào?”
Thời Liêm lập tức đồng ý: “Ý kiến của Giang trung tướng rất hay, cứ quyết vậy đi!”
Thu Phàm Nhu vốn định tống khứ Thời Thanh Phạn đi, không ngờ tính toán thất bại, lại vô tình đẩy cả Giang Tuyết Niên sang Thời gia.
“Lão Giang, ngày mai có ba gia đình đưa Omega đến, Tuyết Niên không thể không có mặt.”
Giang Khải nhìn về phía Giang Tuyết Niên và Thời Thanh Phạn: “Chuyện này ta có thể quyết, hai đứa có đồng ý không?”
So với việc phải xem mắt ba lần chỉ trong một buổi sáng, Giang Tuyết Niên cảm thấy đến Thời gia cũng không phải không chấp nhận được.
Cô không muốn để Thời Thanh Phạn về đó một mình vì sợ nàng bị bắt nạt. Nhưng bây giờ có cô đi cùng, nhất định sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Giang Tuyết Niên và Thời Thanh Phạn nhìn nhau, Thời Thanh Phạn nhẹ gật đầu.
Giang Tuyết Niên nói: “Bọn con đồng ý.”
Nhà Thời Liêm đến bằng xe riêng, giờ về lại có thêm hai người, đương nhiên không đủ chỗ.
Giang Việt nói: “Để anh đưa hai đứa đi.”