Buổi diễn tập huấn luyện quân sự kết thúc suôn sẻ, còn chưa kịp để tin đồn giữa Giang Tuyết Niên và Thời Thanh Phạn lan rộng, kỳ nghỉ đông đã đến trước một bước.
Giang Việt nói hôm nay đến đón các nàng về Giang gia, vẫn tại chỗ đậu xe lần trước.
Hai người kéo vali, một trước một sau rời khỏi khuôn viên trường, đến nơi đã hẹn, xe Giang Việt đã đậu sẵn ở đó.
Hàn Đạt ra khỏi trường liền cảm thấy khát nước, đi ngang con hẻm nhỏ thấy có một cửa hàng tiện lợi, vòng qua chiếc siêu xe sang trọng đỗ phía trước hẻm để mua một chai nước, khi cầm chai nước bước ra, Hàn Đạt từ xa nhìn thấy Thời Thanh Phạn đang đặt hành lý vào cốp xe, ngồi vào trong.
Hàn Đạt kinh ngạc cảm thán đồng thời thay lão đại nhà mình: Nhìn chiếc xe này là biết gia thế Thời Thanh Phạn không hề đơn giản, đây không phải loại xe mà người bình thường có thể mua nổi, xem ra con đường theo đuổi Thời Thanh Phạn của lão đại sẽ rất gian nan đây.
Nhưng mà với năng lực lão đại, sau khi tốt nghiệp nhất định sẽ thăng tiến nhanh chóng trong quân đội, có khi cũng không khó đến vậy.
Hàn Đạt nghĩ vậy, lại uống thêm một ngụm nước, lúc hạ chai xuống, trông thấy Giang Tuyết Niên kéo hành lý đi tới, ngày càng tiến gần chiếc siêu xe kia.
Hàn Đạt: \”!!!\”
Lẽ nào lão đại đang theo dõi Thời Thanh Phạn???
Không đúng không đúng, Thời Thanh Phạn lên xe đã một lúc, theo lý mà nói thì xe phải lăn bánh rồi, nhưng nó vẫn đứng yên tại chỗ…
Không đợi Hàn Đạt nghĩ kỹ, nhìn thấy Giang Tuyết Niên lặp lại y hệt hành động Thời Thanh Phạn lúc nãy, mở cốp xe đặt hành lý vào, kéo cửa xe ngồi vào trong.
Không lâu sau khi Giang Tuyết Niên lên xe, siêu xe khởi động, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt Hàn Đạt.
Hàn Đạt: \”……\” Não hắn không tải nổi nữa rồi.
Về đến Giang gia, bảo mẫu cao hứng đi ra nghiênh đón các nàng: \”Dì đã chuẩn bị xong bữa cơm toàn món mấy đứa thích, Giang Việt ăn xong hẵng quay lại quân đội.\”
Giang Việt cười nói: \”Được ạ, ở quân đội cháu thèm nhất là tay nghề của dì.\”
Giang Tuyết Niên cũng ngọt giọng hùa theo: \”Ở trường ăn thế nào cũng không ngon bằng đồ ăn dì nấu.\”
Thấy bảo mẫu nhìn sang mình, mặt Thời Thanh Phạn hơi ửng đỏ, nói: \”Cháu cũng giống như Niên Niên.\”
Giang Việt kéo hai vali, ba người đi vào biệt thự.
\”Vài ngày trước trấn Nam Thành xảy ra động đất, ba đã đến tiền tuyến để chỉ đạo trấn an người dân, bây giờ chắc vẫn còn bận rộn, nhưng mọi việc đã gần như được xử lý xong, trong hai ngày tới liền sẽ trở về.\” Vừa dứt lời, điện thoại Giang Khải liền gọi tới.
Bên đó quả thật rất bận, ông chỉ nói vài câu xác nhận Giang Tuyết Niên và Thời Thanh Phạn không có việc gì liền cúp máy, Giang Tuyết Niên và Thời Thanh Phạn lên lầu cất hành lý, thay quần áo ở nhà xuống chuẩn bị ăn cơm, vừa ngồi vào bàn, điện thoại Thời Thanh Phạn reo lên.