Thời Thanh Phạn sắp xếp tài liệu đã chuẩn bị sẵn lên bàn, vừa nghe thấy tiếng gõ cửa định đi mở cửa, không ngờ Cung Linh Lang nhanh chân hơn.
Nghe thấy tiếng bước chân đi vào, Thời Thanh Phạn đứng dậy quay người, liền chạm thẳng đôi mắt đen láy của Giang Tuyết Niên, đôi mắt dưới ánh đèn lấp lánh những tia sáng vụn vỡ, Thời Thanh Phạn thoáng ngẩn ngơ, nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhận ra tóc Giang Tuyết Niên vẫn còn ướt, hỏi: \”Sao không sấy khô tóc rồi hãy đến?\”
Giang Tuyết Niên bước tới gần Thời Thanh Phạn, tiện tay vén lọn tóc bên má, đầu ngón tay vương chút nước, ngẩng đầu cười nói: \”Đã hẹn 8 rưỡi bắt đầu, nếu tôi đến trễ chẳng phải sẽ thất hứa với cậu sao?\”
Thời Thanh Phạn mím môi: \”Không sao.\” Đến trễ cũng không sao.
Cung Linh Lang theo sau lưng Giang Tuyết Niên, thấy Thời Thanh Phạn quan tâm Giang Tuyết Niên, chua chát nói: \”Bây giờ mới đầu thu, thời tiết chưa lạnh đến mức đó, tóc ướt cũng chẳng bị cảm đâu.\”
Giang Tuyết Niên ngồi xuống chỗ ngồi Thời Thanh Phạn chuẩn bị sẵn cho mình, ngẩng đầu mỉm cười: \”Lớp trưởng, thời gian là vàng bạc, chúng ta nhanh chóng bắt đầu đi, tóc tôi không dài, học xong tự khắc sẽ khô.\”
Thời Thanh Phạn quay sang hỏi Cung Linh Lang: \”Còn cậu thì sao?\”
Cung Linh Lang vội vàng xua tay: \”Để mấy hôm nữa đi! Tuy điểm ngôn ngữ thông dụng đế quốc của mình không cao, nhưng cũng không đến mức không biết gì như Giang Tuyết Niên, đợi học đến phần sau mình sẽ tham gia cùng.\”
\”Ừm.\” Thời Thanh Phạn gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Giang Tuyết Niên, bắt đầu dạy cô những từ vựng cơ bản nhất.
Cung Linh Lang quay lưng về phía Thời Thanh Phạn, lấy điện thoại từ ngăn bàn, chui vào chăn nhắn tin vào nhóm \”Tổ nghiên cứu hành vi Giang Tuyết Niên.\”
Cung Linh Lang: @Thang Tu Nhiên @Khương Phi Trầm, Giang Tuyết Niên thực sự đến!
Cung Linh Lang chụp một tấm ảnh từ phía sau các nàng gửi vào group chat.
Trong ảnh, hai bóng lưng gầy gò, thẳng tắp ngồi cạnh nhau, đầu như chạm vào nhau, trông vô cùng thân mật.
Để kích động sự phẫn nộ của Thang Tu Nhiên và Khương Phi Trầm, Cung Linh Lang cố tình chọn một góc chụp đầy mập mờ, trên thực tế khoảng cách giữa Giang Tuyết Niên và Thời Thanh Phạn không hề gần đến vậy.
Thang Tu Nhiên: Cung Linh Lang, cậu cứ thế nhìn họ ngồi sát vào nhau à???
Khương Phi Trầm: Bảo họ tách ra ngay!!!
Cung Linh Lang: [Khóc lớn] Mình không dám, bây giờ Giang Tuyết Niên là bảo bối trong lòng Thời Thanh Phạn, mình đứa bạn thanh mai trúc mã này đã không còn quan trọng nữa, hu hu hu.
Cung Linh Lang: Các cậu không ở Thánh Lợi Tư thì sao hiểu được nỗi khổ của mình, mỗi ngày mình đều trơ mắt nhìn Thanh Phạn ngày càng thân thiết với Giang Tuyết Niên mà chẳng thể làm gì, nỗi buồn của mình ai thấu đây, bình thường nếu có chuyện gấp cũng chẳng có ai để bàn bạc, chỉ có thể lén lút tìm thời gian gửi tin nhắn cho hai cậu.
Càng nói Cung Linh Lang càng thấy tủi thân, khiến Thang Tu Nhiên và Khương Phi Trầm tự nhiên cảm thấy có lỗi.
Cùng là bạn từ nhỏ của Thời Thanh Phạn, chỉ có Cung Linh Lang thường xuyên ở bên nàng, còn hai người họ thì học ở trường khác.