Sau khi giải phóng thông tin tố, Tần Tiện định khuyên Ôn Thanh Uyển vào giường nghỉ ngơi một lát. Nhưng khi ánh mắt dừng trên người Ôn Thanh Uyển, cô bỗng sững lại, chưa kịp mở lời.
Ôn Thanh Uyển đang thả lỏng người, tựa nghiêng vào sofa. Chiếc áo len trắng mềm mại tự nhiên trùng xuống, tôn lên đường cong vô cùng hút mắt. Cổ áo không cao, để lộ phần cổ thon dài, trắng mịn như cổ thiên nga, vị trí tuyến thể lộ ra, làn da mỏng manh như có thể nhìn thấy cả mạch máu mờ mờ bên dưới.
Tần Tiện cảm giác mặt mình bỗng nóng bừng, cổ họng khô khốc, sững lại một giây không dám nhìn nhiều. Ánh mắt vội vàng dời lên khuôn mặt của Ôn Thanh Uyển.
Khuôn mặt của Ôn Thanh Uyển lúc này mang vẻ dịu dàng hiếm thấy. Đường nét mềm mại hơn bao giờ hết, đôi mắt đen ánh lên ánh đèn trong phòng, tựa như phản chiếu hàng vạn vì sao. Cô ấy đang nhìn Tần Tiện, ánh mắt vốn dĩ luôn biết cách nói lên cảm xúc, nay lại càng thêm dịu dàng, như thể đang tràn đầy một thứ cảm xúc nào đó không thể che giấu.
Tần Tiện cảm giác tim mình đập mạnh một cái, như bị ánh mắt của Ôn Thanh Uyển kéo lấy, suýt nữa bị nhấn chìm hoàn toàn.
Ôn Thanh Uyển, người luôn toát lên vẻ cao quý lạnh lùng đầy xa cách, giờ phút này lại mang một nét biểu cảm hiếm có, đẹp đến mức như thể khiến cả không gian xung quanh trở nên khác biệt.
Tần Tiện vội nhéo mạnh vào tay mình để kéo bản thân tỉnh táo lại, ánh mắt cũng lập tức quay đi. Nhưng nhịp tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực, cô thế nào cũng không thể ép nó trở lại bình thường.
\”Ôn tiểu thư, tôi đã giải phóng thông tin tố, chắc cũng đủ duy trì trong khoảng một tiếng. Em mau vào giường ngủ một chút đi, lát nữa Như Như tỉnh dậy còn cần em chăm sóc. Tôi ra ngoài xử lý chút việc của công ty.\”
Tần Tiện nói một hơi xong, tránh ánh mắt Ôn Thanh Uyển, lập tức xoay người đi thẳng ra ngoài như chạy trốn, thậm chí còn không quên đóng cửa lại.
Ôn Thanh Uyển nhìn cánh cửa khép lại, cảm giác có chút hụt hẫng.
Thông tin tố của Tần Tiện vẫn còn bao quanh cô, nhưng dường như cô muốn nhiều hơn thế. Không chỉ là thông tin tố, mà là cả con người kia – người ngốc nghếch nhưng tràn đầy sức sống và thiện ý.
Cô nhớ lại câu mình vừa nói: \”Tôi muốn thông tin tố của cô.\”
Câu nói đó không chỉ là lời yêu cầu giữa những cặp đôi thân thiết, mà đôi khi, nó chỉ được thốt ra trong những khoảnh khắc thân mật nhất giữa những người thực sự yêu nhau.
Tần Tiện ra khỏi phòng, vỗ mạnh vào ngực mình vài cái, sau đó uống từng ngụm lớn nước để trấn tĩnh, cố gắng đè xuống những phản ứng kỳ quặc vừa rồi khi đối mặt với Ôn Thanh Uyển.
\”Tần Tiện, tỉnh táo lại! Người cậu thích là Hạt Dẻ, không được bị mê hoặc bởi sắc đẹp! Sắc tức là không, không tức là sắc, tất cả chỉ là phù du mà thôi…\”
Tần Tiện vừa tự nhắc nhở, vừa lẩm bẩm mấy câu để khống chế bản thân.
Trước khi gặp Hạt Dẻ, Tần Tiện cũng từng có những tưởng tượng nhất định về Omega. Nhưng kể từ khi gặp Hạt Dẻ, cô ấy đã trở thành định nghĩa duy nhất về cái đẹp trong lòng Tần Tiện.