\”Đầu cậu vẫn còn đang nhỏ giọt, đi lau khô đi đã. Mình sẽ bày đồ ăn, không cần vội.\” Ôn Duy Nhu vào trong, đặt đồ lên bàn ăn, vừa nói vừa cúi đầu mở túi xách mình, bên trong là bữa sáng của cả hai.
Dung Từ nhìn bóng lưng của Ôn Duy Nhu, sắc mặt ngẩn ngơ một lúc, rồi cúi mắt quay vào phòng thay đồ và sấy tóc.
Khi nghe thấy tiếng bước chân rời đi, Ôn Duy Nhu quay đầu lại nhìn một cái, xác nhận Dung Từ đã vào phòng, rồi thở dài một hơi.
Cô xoa xoa tai mình, cảm thấy hơi nóng, lại dụi dụi mặt.
Cảm giác rất không thoải mái, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Dung Từ lúc nãy.
Dung Từ thường ngày ít trang điểm, trang phục cũng già dặn, màu sắc đồ thường u ám, lại đeo kính gọng đen để che giấu sắc đẹp của mình, khi video với Ôn Duy Nhu cũng luôn là vẻ nghiêm túc, chỉnh tề.
Ôn Duy Nhu chưa từng thấy Dung Từ như vậy.
Làn da trắng bệch như bệnh tật, dưới lớp da ẩn hiện chút hồng, đặc biệt là ở khóe mắt, đôi mắt ướt, tóc ướt xõa trên vai, cổ dài trắng mịn và chiếc xương quai xanh tinh tế, có lẽ do cô ấy quá gầy, đường cong xương quai xanh rất rõ ràng, đối xứng và thẳng tắp, hơi nghiêng về vai, ở giữa có một hõm hình chữ U, như đôi cánh, mỗi đường nét đều khiến Ôn Duy Nhu cảm thấy rúng động.
Cứ như là đã bỏ đi một lớp vỏ bọc, lộ ra sắc màu tuyệt đẹp, mềm mại và khiến người ta cảm thấy đau lòng.
Ôn Duy Nhu lắc đầu.
Cô cố gắng xua đi hình ảnh Dung Từ trong đầu, nhưng tiếc là hình ảnh ấy quá sâu đậm, và cô lại có trí nhớ rất tốt, làm sao có thể quên được?
Hình ảnh Dung Từ, chi tiết từng giọt nước từ tóc rơi xuống theo xương quai xanh, chảy xuống sâu trong cổ áo V…
Nếu cô ấy vừa tắm xong và chỉ mặc áo choàng tắm, thực ra ở một số chỗ cô ấy cũng không gầy, thậm chí còn lớn hơn Ôn Duy Nhu khá nhiều.
Ôn Duy Nhu loáng thoáng những suy nghĩ trong đầu, và bị những suy nghĩ ấy làm cho ngây người.
Làm sao có thể nghĩ những điều vớ vẩn như vậy về người bạn tốt…
Ôn Duy Nhu đưa tay tự véo mình, kêu \”ưm\” một tiếng rồi lắc lắc cánh tay bị véo.
\”Làm sao vậy, có bị bỏng không? Để tôi xem!\” Giọng Dung Từ từ phía sau Ôn Duy Nhu vang lên, và ngay khi cô nói xong, cánh tay của Ôn Duy Nhu đã bị Dung Từ nắm lấy.
Ôn Duy Nhu chỉ mặc áo thun ngắn tay, vết đỏ trên cánh tay cô đã bị Dung Từ nhìn thấy rõ ràng.
Dung Từ đưa tay sờ nhẹ, ngón tay lạnh lẽo lướt qua, Ôn Duy Nhu ngượng ngùng muốn rút tay về.
\”Không sao đâu, chỉ là va phải một chút, thật sự không sao đâu.\” Ôn Duy Nhu nói, không dám nhìn vào mắt Dung Từ.
\”Cẩn thận chút, sau này đừng mang bữa sáng sớm như vậy nữa.\” Dung Từ đưa tay xoa xoa vết đỏ trên cánh tay của Ôn Duy Nhu, ngẩng mắt nhìn cô, nói giọng dịu dàng.
\”Tôi muốn ăn sáng với chị… Đừng bận tâm mấy cái này nữa, ăn trước đi, tôi đói quá.\” Ôn Duy Nhu nói rồi rút tay về.