Sự lo lắng trong lòng Long Linh về việc sắp kết hôn đã vơi đi phần nào, cô lén nhìn vết hôn trong lòng bàn tay, má không kìm được nóng lên.
Cô áp má mình vào mu bàn tay mát lạnh của Violet, đôi mắt sáng rỡ nhìn nàng: \”Em phải tản bớt nhiệt rồi mới ra ngoài được.\”
Violet nhìn dáng vẻ đỏ mặt của Long Linh, một tay xoa đầu cô, tay còn lại mở cửa sổ ra.
Gió lạnh từ ngoài thổi vào khiến mái tóc dài bạc trắng của cô bay lên, vòng hoa trên đầu khẽ rung rinh trong gió.
Ánh mắt Long Linh nhìn xuống dưới, đài phun nước đang tuôn trào, các bé mang hoa đang nô đùa trên quảng trường, âm nhạc cổ điển vang lên du dương và lãng mạn, trong nhà thờ xa xa, người xem lễ đã đông kín.
Nghĩ đến việc sắp cùng Violet trao nhẫn, cùng nhau đọc lời thề nguyện trước mặt bao người, trái tim vừa được điều chỉnh lại của Long Linh lại bắt đầu đập nhanh hơn.
Cô đặt tay lên ngực, cố gắng ép nhịp tim quá nhanh xuống.
Violet thấy cô vẫn căng thẳng, rót một cốc nước ấm đưa cho cô.
\”Lần này đến dự lễ cưới đều là người thân của chúng ta, ai cũng đến chúc phúc cả, mọi thứ trong hôn lễ đã chuẩn bị ổn thỏa, sẽ không xảy ra bất cứ sơ suất nào.\”
Long Linh cầm cốc nước ấm bằng hai tay, uống một ngụm làm dịu cổ họng, cơ thể cũng ấm áp hơn.
Cô gật đầu: \”Em gần như đã sẵn sàng rồi, lát nữa chúng ta cùng ra nhé.\”
Violet mỉm cười: \”Giúp chị đội khăn voan lên đi.\”
Long Linh đặt cốc nước xuống, cẩn thận cầm khăn voan mỏng manh trên bàn, nhẹ nhàng phủ lên mái tóc đen dài của Violet.
Tấm khăn trắng thuần như ánh trăng đổ xuống, che đi đôi mắt sâu thẳm của Violet, đẹp đến khó diễn tả.
Long Linh nhìn đến xuất thần, trong mắt Violet cũng ngập tràn tình yêu. Cửa phòng đột nhiên mở ra kêu một tiếng \”cót két\”.
Lorraine nhìn thấy hai người đang nhìn nhau say đắm, ánh mắt không giấu được vẻ kinh ngạc, lùi lại hai bước, cười đùa hỏi: \”Chị có làm phiền hai người ân ái không đấy?\”
Long Linh quay đầu nhìn cô ấy, mỉm cười: \”Em chỉ đang giúp Vi đội khăn voan thôi mà.\”
Lorraine nhướng mày: \”Vợ vợ mới cưới đúng là khác biệt, cũng phải giữ chút e dè trước mặt chị chứ. Chị đến tặng hoa cưới rồi đi ngay, không làm phiền hai người nữa.\”
Cô ấy liếc nhìn Violet, phát hiện nàng giờ đây rạng ngời cả người – có tình yêu nuôi dưỡng đúng là khác biệt thật.
Lorraine bước đi duyên dáng, đặt bó hoa cưới vào tay Violet: \”Vi, lát nữa khi ném hoa nhớ ném về phía chị nhé, biết đâu chị cũng gặp được người trong mộng.\”
Violet liếc cô ấy: \”Chị tự tìm chỗ đứng tốt mà đón.\”
Long Linh bỗng nhớ đến chị phù thủy mà họ gặp lúc mua pháo hoa, không kìm được hỏi: \”Chị không thích chị phù thủy nữa à?\”
Lorraine gãi mũi: \”Cô ấy à, để sau đi, giờ là lễ cưới của hai người mà.\”
Long Linh đoán tình cảm của Lorraine chắc không suôn sẻ, gật gù: \”Em không cần cầm hoa cưới sao?\”