Lời của Tô Ân khiến Minh Mộ Dao sững người. Cô vốn nghĩ Tô Ân đến đây để thương lượng điều kiện gì đó, không ngờ câu đầu tiên lại chạm đến trái tim cô.
\”Ừm.\”
Minh Mộ Dao ánh mắt sáng lên, người hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt chăm chú nhìn Tô Ân: \”Vậy nên, em đồng ý phối hợp với tôi để giữ bí mật này chứ?\”
Tô Ân gật đầu: \”Em tất nhiên sẵn lòng phối hợp với chị.\”
Minh Mộ Dao không kiềm được niềm vui trong lòng, cô tiến sát hơn, hỏi Tô Ân: \”Em có điều kiện gì không? Ví dụ, muốn tôi mỗi tháng trả cho em bao nhiêu phí sinh hoạt?\”
Tô Ân chớp mắt ngạc nhiên. Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này, nhất thời không biết phải nói gì.
\”Tôi không cần chị trả phí sinh hoạt.\”
Tô Ân nói: \”Tôi vốn đã ăn ở nhờ nhà chị, chị không đòi tiền của tôi, tôi đã biết ơn lắm rồi.\”
Minh Mộ Dao bật cười, nói với Tô Ân: \”Thật ra, ngay cả khi em muốn tôi giao cả két sắt trong nhà, tôi cũng sẵn lòng.\”
Tô Ân lắc đầu: \”Tôi không cần tiền, tôi cũng không dùng đến.\”
Trước đây, điều cần tiền nhất là để chữa bệnh cho mẹ Tô Ân, nhưng giờ Minh Mộ Dao đã lo liệu hết.
Tô Ân không phải người tham lam, như vậy cô đã thấy mãn nguyện rồi.
Minh Mộ Dao nhìn cô tò mò: \”Em cái này cũng không cần, cái kia cũng không cần, vậy em đến tìm tôi là muốn nói chuyện gì?\”
Nghe vậy, Tô Ân sững sờ, mặt sau đó đỏ bừng lên, ngại ngùng tránh ánh mắt của Minh Mộ Dao.
Cô đến đây làm gì?
Cô là muốn quyến rũ người phụ nữ trước mặt này!
Nhưng chuyện không quen làm thì vẫn là không quen làm. Tô Ân thế nào cũng không dám mở miệng, càng không nói đến việc có hành động nào táo bạo.
Nhìn thấy tai của người trước mặt đỏ lên, Minh Mộ Dao cảm thấy lòng mình ngứa ngáy.
Cô vốn nghĩ Tô Ân sau này sẽ không bao giờ quan tâm đến mình nữa.
Không ngờ mọi chuyện lại xoay chuyển, Tô Ân vẫn tìm đến cô.
Dù đối phương vì lý do gì mà đến, Minh Mộ Dao cũng cảm thấy vui mừng.
Minh Mộ Dao vươn tay, nắm lấy bàn tay đầy mồ hôi của Tô Ân, ánh mắt bình thản nhìn cô, thấp giọng nói: \”Em căng thẳng gì chứ, chẳng lẽ tôi ăn em được sao?\”
Tô Ân lắc đầu liên tục: \”Tôi không căng thẳng, tôi chỉ là…\”
Chỉ là gì, ngay cả Tô Ân cũng không nói rõ được.
Bàn tay hai người nắm lấy nhau nóng đến đáng sợ, Tô Ân muốn rút tay lại nhưng phát hiện Minh Mộ Dao nắm chặt tay cô, ánh mắt cháy bỏng nhìn cô, đầy ắp sự mãnh liệt.
Tô Ân giống như bị ánh mắt của Minh Mộ Dao làm bỏng, vội vã quay đầu đi, tránh nhìn vào mắt cô.
Minh Mộ Dao thấy Tô Ân lảng tránh thì cúi đầu nhìn chiếc váy ngắn màu hồng phấn trước mặt.