Khi ra khỏi bệnh viện và ngồi suốt quãng đường dài trên xe, Tô Ân cảm thấy tinh thần không tốt lắm. Cô dựa lưng vào ghế sau, Trần Thảo nhẹ nhàng đỡ lấy cô, khuyên cô không nên ngủ trên xe, mà đợi đến khi về đến nhà rồi nghỉ ngơi.
Tô Ân đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt ướt đẫm, đôi mi ủ rũ không sức sống. Cô trông thật mệt mỏi. Điều này cũng không thể trách cô, kỳ phát tình lần này khiến cơ thể cô kiệt sức, trong một thời gian dài cô không thể ra ngoài được, và phải cần khoảng một tuần nữa mới có thể hồi phục.
Về đến nhà, Minh Mộ Dao nhận lấy Tô Ân từ tay Trần Thảo, nhẹ nhàng ôm cô lên tầng.
Khi Tô Ân nằm trên chiếc giường quen thuộc, Minh Mộ Dao cẩn thận tháo khẩu trang trên mặt cô. Nhìn thấy gò má đỏ ửng, đôi môi khẽ hé mở, ánh mắt ướt át phản chiếu hình bóng của mình, Minh Mộ Dao cảm thấy vô cùng yêu thương.
\”Em còn thấy khó chịu không?\” Minh Mộ Dao đưa tay chạm nhẹ vào trán của Tô Ân, nhận thấy nhiệt độ cơ thể cô vẫn còn cao. Nhưng bác sĩ đã nói rằng, trong kỳ phát tình của Omega, nhiệt độ cơ thể sẽ tăng lên, và nếu không có sự giao hợp với Alpha, thì chỉ có thể từ từ hạ sốt.
Minh Mộ Dao là Alpha của Tô Ân, nhưng lúc này cô cũng không thể làm gì giúp đỡ, khiến cô cảm thấy có chút tội lỗi.
Tô Ân tựa lưng vào đầu giường, nhìn thấy Minh Mộ Dao cau mày, liền nhẹ nhàng nói: \”Em không sao đâu, trước đây em đã trải qua những điều còn khó chịu hơn, huống chi giờ em cảm thấy khá hơn nhiều rồi.\”
Cô nhìn vào mắt Minh Mộ Dao, từ trong chăn vươn tay, dùng những ngón tay mềm mại khẽ quấn lấy cô, nói: \”Đừng nhìn em như vậy, em thật sự không sao.\”
Minh Mộ Dao thở dài bất đắc dĩ. Thực ra, cô không thể ở lâu với Tô Ân một mình, vì mùi thông tin tố trên người cô ấy vẫn rất nặng, nếu ở lâu sẽ kích thích dễ gây ra giai đoạn nhạy cảm của Minh Mộ Dao. Tuy vậy, cô chỉ muốn nhìn Tô Ân thêm chút nữa.
\”Chị mở cửa sổ cho thoáng khí.\” Minh Mộ Dao đứng dậy mở cửa sổ, nhìn ra ngoài trời nắng đẹp, những đám mây trắng trôi lững lờ trên bầu trời, cảnh vật như một bức tranh vẽ.
Cô nhìn một lát, rồi quay lại nói với Tô Ân: \”Ngoài trời đẹp lắm, em có muốn nhìn thử không?\”
Tô Ân cảm thấy hơi mệt, liền lắc đầu từ chối.
Minh Mộ Dao không ép buộc, đi lại bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của Tô Ân, đỡ cô vào chăn rồi cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên trán cô.
\”Mệt rồi thì ngủ đi.\” Minh Mộ Dao nói: \”Đến giờ ăn, chị sẽ gọi em.\”
Khi thấy Tô Ân nhắm mắt và hít thở đều đặn, Minh Mộ Dao nhẹ nhàng đứng dậy rời khỏi phòng. Vừa đóng cửa lại, cô gặp Trần Thảo đang mang một cốc nước lên.
\”Ân Ân nghỉ rồi à?\” Trần Thảo hỏi.
Minh Mộ Dao gật đầu, liếc nhìn cửa phòng rồi trả lời: \”Cô ấy mệt rồi, vừa nhắm mắt là ngủ ngay.\”
Trần Thảo thở dài: \”Thật là đứa trẻ tội nghiệp.\”
Minh Mộ Dao cũng nghĩ như vậy, cô quay đầu nói với Trần Thảo: \”Tối nay làm chút món mà cô ấy thích ăn, phải dễ tiêu hóa một chút. Những ngày qua, chắc Tô Ân chẳng ăn được gì trong bệnh viện.\”