Sáng hôm sau, Tô Ân mở mắt ra liền nhìn thấy Minh Mộ Dao nằm bên cạnh mình.
Tối hôm qua, \”giả thiết\” của Minh Mộ Dao khiến Tô Ân sợ hãi, mãi đến gần sáng cô vẫn không ngủ được. Minh Mộ Dao không còn cách nào khác, đành phải ở lại bên cô cả đêm.
Hai người nằm trên giường, không ai lên tiếng. Tô Ân cũng không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào, chỉ biết khi mở mắt ra liền nhìn thấy gương mặt đang ngủ say của Minh Mộ Dao, khiến cô có chút ngẩn ngơ không phản ứng kịp.
Minh Mộ Dao nhắm chặt hai mắt, hàng mi đen dài cong vút. Ngũ quan của cô tinh tế, trong giấc ngủ lại thêm phần dịu dàng, bớt đi nét sắc lạnh thường ngày, nhìn qua càng toát lên vẻ ôn nhu.
Tô Ân biết vẫn còn sớm, nên không vội rời giường mà chỉ ngây người nhìn Minh Mộ Dao, đôi mắt đượm vẻ trầm tư.
Hôm qua, tại sao Minh Mộ Dao lại đột nhiên nói những lời như vậy?
Nếu cô ấy thực sự khôi phục trí nhớ, người Minh Mộ Dao trước kia quay trở lại, thì Tô Ân sẽ phải làm gì?
Câu hỏi đó thực sự kỳ lạ. Tối qua, Tô Ân chỉ biết chìm đắm trong nỗi sợ hãi, nhưng hôm nay khi nhìn gương mặt của Minh Mộ Dao, cô dường như lờ mờ đoán ra điều gì đó.
Ý nghĩ lóe lên trong đầu vừa muốn nắm bắt, thì Tô Ân đã thấy Minh Mộ Dao hơi động mí mắt, rất nhanh liền mở ra.
Trần nhà lạ lẫm khiến Minh Mộ Dao ngẫm nghĩ một lúc, mới nhớ ra rằng tối qua mình không quay về phòng, mà ngủ lại trong phòng của Tô Ân.
Cô quay đầu lại, liền thấy Tô Ân nhắm mắt, một tay nắm chặt góc chăn, đôi mí mắt mỏng khẽ run lên.
Rõ ràng là đang giả vờ ngủ.
Minh Mộ Dao cong môi cười, cũng không vạch trần màn \”diễn xuất\” của Tô Ân. Ngược lại, cô đưa tay ôm cô bé vào lòng, cảm nhận hương vị tin tức tố từ người cô ấy.
Lạ thật, hôm nay hương vị tin tức tố của Tô Ân dường như đậm hơn thường ngày.
Minh Mộ Dao chăm chú ngửi một chút, rồi nhẹ giọng nói với Tô Ân đang giả vờ ngủ:
\”Mùi của em nồng hơn trước rồi, có phải sắp đến kỳ phát tình không?\”
Nếu cô nhớ không nhầm, mấy hôm trước Tô Ân còn nói đến chuyện này, bảo rằng khi đến kỳ phát tình muốn đến bệnh viện ở phòng cách ly.
Người trong lòng không ngờ Minh Mộ Dao lại nhắc đến chuyện đó, theo phản xạ mở to mắt ra. Khi hai ánh mắt chạm nhau, Tô Ân lập tức vùi mặt vào lòng Minh Mộ Dao, giọng nghẹn ngào:
\”Sắp rồi, đợi thi xong hôm nay em sẽ đến bệnh viện kiểm tra.\”
Với công nghệ y tế hiện đại ngày nay, việc kiểm tra kỳ phát tình chỉ mất khoảng mười mấy phút để có kết quả. Dù chỉ nhập viện sớm một ngày cũng tốt hơn là rơi vào kỳ phát tình ở bên ngoài.
Minh Mộ Dao nghe vậy liền nhớ đến lần trước trong phòng bao nhà hàng, Tư Chân bất ngờ phát tình, khiến cô cũng bị kéo vào kỳ mẫn cảm, phải nằm trong phòng cách ly một thời gian dài.